Được bao người theo đuổi nhưng em lại thương anh người đàn ông "đeo nhẫn"...

Lúc trước anh ở Sài Gòn với vợ và con, anh là người rất giỏi từng đi du học Mỹ, làm trong Sài Gòn với mức thu nhập cao. Vợ anh cũng là người xinh đẹp và giỏi giang từng làm Giám đốc công ty lớn (hơn em về mọi thứ) còn em là con gái nhà quê lên thành phố làm.

Chào chương trình. Câu chuyện của em rất dài, em mong chương trình tư vấn giúp em.

 

Em và anh ấy yêu nhau được 1,5 năm. Anh ấy năm nay 37 tuổi đã có vợ với 2 con trai. Đứa lớn học lớp 3 và đứa nhỏ mẫu giáo. Em năm nay 27 tuổi. Anh ấy đang ly thân với vợ. Hiện tại vợ anh ấy sống trong Sài Gòn với đứa nhỏ được 3 tháng, đứa lớn thì sống với ông bà nội và anh. Gia đình anh có điều kiện. Lúc trước anh ở Sài Gòn với vợ và con, anh là người rất giỏi từng đi du học Mỹ, làm trong Sài Gòn với mức thu nhập cao. Vợ anh cũng là người xinh đẹp và giỏi giang từng làm Giám đốc công ty lớn (hơn em về mọi thứ) còn em là con gái nhà quê lên thành phố làm.

 

Anh về Đà nẵng làm được 2,5 năm bởi vì ba má anh muốn anh về kế sự nghiệp và hiện tại anh làm giám đốc công ty của em. Đây là công ty gia đình. Khi anh cùng với vợ con về thì cả 2 cùng nhau làm ăn, trong thời gian đó em thấy anh rất buồn (em làm kế tóan ở nhà anh nên mọi việc trong nhà em đều biết và nắm rõ hết ). Em làm ở nhà anh được 4 năm rồi. Khi anh và vợ xảy ra mâu thuẫn thì anh liên lạc với em, lúc đầu chỉ nói chuyện công việc sau đó thân hơn thì anh tâm sự chuyện gia đình. Anh kể giữa anh và chị đã không còn tình yêu từ khi trong Sài Gòn và không gần gũi nhau cả năm khi còn trong đó.

 

Anh là người sống rất tình cảm, quyết đoán trong công việc và hơi nóng tính. Anh tâm sự với em qua điện thoại, em thấy anh buồn lắm, em khuyên anh nên vì con mà cả 2 hãy vui vẻ bên nhau, khuyên rất nhiều. Vợ anh là người của công việc, luôn xem thường anh, coi trọng chuyện xã hội, không lo cho gia đình và con cái, khi còn sống trong Sài Gòn  anh đã nhịn rất nhiu để gia đình êm ấm. Đến khi cả 2 vợ chồng về sống chung với bố mẹ anh thì chuyện càng trở nên tệ hơn, chị ấy ứng xử không ra gì với bố mẹ anh. (trong khi bố mẹ anh là người có trình độ và địa vị xã hội ). Kể từ đó gia đình anh trở nên tồi tệ hơn.

 

 Hè năm 2016 chị đã xin gia đình cho chị vào Sài Gòn ở, dẫn 2 đứa nhỏ vào đó học hè, đến năm học thì thằng lớn sẽ về Đà Nẵng để học. Mọi thủ tục về ly hôn, chia tài sản thì vợ chồng anh đã làm xong hết rồi. Mẹ anh khuyên chị hãy vì con cái nhưng chị 1 mực đòi đi, quyết tâm đi. Chị dọn đồ đi hết không còn để lại gì. Chị nói với mẹ anh ấy là mẹ có cưới vợ cho anh thì cưới đi. Gia đình anh vì thương 2 cháu nên đối xứ với chị rất tử tế, đưa ra tận sân bay và cho người chở đồ đạc vào Sài Gòn  cho chị. Mẹ anh ra sân bay còn nói với chị là bây giờ vẫn còn cơ hội con hãy quay về đi, nếu như con đi thì đừng về nữa.

 

Trong 3 tháng hè chị không liên lạc với mọi người nhà anh, vậy mà đến ngày 28/9 chị dẫn thằng lớn về nói cho nhập học, năn nỉ gia đình cho chị về ở 1 tháng . Vậy là ngày 10/10 chị dẫn thẳng nhỏ về ở luôn đến tháng 6 năm 2017 mới đi. Lần này chị về, theo như em thấy thì chị đã thay đổi (cố tình, cố gắng thay đổi, tính tình không kiêu ngạo, biết quan tâm đến người khác và lo cho con hơn ). Nhưng tính anh thì đã quyết là làm, trước khi đi cũng nói rõ với chị rồi, nên lần này chị về anh xem như người vô hình. Đến tháng 6/2017 chị đã dẫn thằng nhỏ vào Sài Gòn học.

 

yêu, cửa sổ tình yêu, thưởng, lựa chọn, khao khát, thiếu thốn, tình cảm, tổn thương

 

Về phần em với anh. Em là người dễ thương, hiền lành và biết chuyện. Em nhiều lần khuyên ảnh hãy vì con mà cho chị cơ hội. Anh nói trước giờ anh đã cho chị cơ hội nhiều lần lắm rồi, nhưng ngựa quen đường cũ, anh cũng có đi bác sĩ tâm lý, bác sỹ nói đó là bản tính của chị rồi. Tụi em yêu nhau. Em thấy thương ảnh bởi em nghĩ tội nghiệp anh vì dù là con nhà giàu nhưng bị tổn thương về tình cảm quá nhiều, đủ thứ chuyện phải lo nghĩ. Và anh là người biết quan tâm người khác. Tụi em yêu nhau trong bí mật, nhiều lúc em thấy bị tổn thương vô cùng, em được nhiều anh theo đuổi, vậy mà em lại chấp nhận mối quan hệ lén lút này. Tự cảm thấy mình thiệt thòi vô cùng, nhưng vì em thương anh, em không thể xa anh được.

 

Nhiều lúc nhìn 2 đứa nhỏ mà nước mắt em rơi, em thấy thương 2 đứa lắm, đôi lúc em bị dằn vặt nội tâm. Thấy hận mình vô cùng. Về phần anh ấy thì cứ lương ương, anh ấy không muốn em nhắc đến chuyện gia đình anh, anh cũng không nói rõ ràng sẽ phải như thế nào. Mỗi lần em đề cập đến chuyện này thì anh nói để anh tính. Em hỏi vậy chị đi Sài Gòn  rồi có về nữa không, anh nói anh không biết. Em hỏi chuyện gì liên quan đến vợ anh thì anh đều bảo không biết. Hiện tại anh chuẩn bị mở thêm công ty mới nên công việc rất bận dường như không còn quan tâm và ngày càng thờ ơ với em.

 

Em không biết vì công việc mà ảnh thờ ơ hay là vì lý do nào khác nữa, thật sự em không biết phải làm sao. Hồi trước khi yêu thì ngày nào ảnh cũng gọi điện và tâm sự như cả tháng nay anh không tâm sự và chia sẻ gì với em nữa. Em thấy buồn lắm nhưng không nói suy nghĩ của mình cho anh biết vì sợ anh suy nghĩ và áp lực thêm. Em thương anh, và em biết mình chịu nhiều thiệt thòi , em chưa bao giờ nói hết suy nghĩ của mình cho anh biết, em cố gắng làm người mạnh mẽ để vượt qua. Nhưng có 1 điều làm em sợ đó là sợ mọi người công ty em biết, bố mẹ anh biết sẽ nghĩ về em như thế nào. Bởi vì em là người không thích thiên hạ bàn tán. Còn anh là người từng trải nên không để ý mấy chuyện đó.

 

Em không có tính quyết đoán, nhiều lúc muốn tiếp tục, nhiều lúc dằn vặt bản thân nên muốn dừng lại. Cũng vì chuyện đó mà em với anh hay chiến tranh lạnh cả tuần. Em lại không dám hỏi anh trực tiếp về chuyện khi nào anh với vợ ly hôn, và khi nào anh đến với em, bởi vì em sợ mất anh và sợ tạo áp lưc thêm cho anh. Cho hỏi chương trình bây giờ em phải làm sao, em có phải là người gây ra sự đổ vỡ gia đình anh không. Em nên buông bỏ hay tiếp tục theo đuổi tình yêu của mình ( mặc dù hiện tại e thấy thật trống trải và buồn ). Nếu như em rời xa anh thì em có nên chuyển chỗ làm và đi làm một nơi xa không. Em cảm ơn chương trình ạ.

Em thân mến!

 

Khi yêu 1 ai đó thật lòng, chúng ta thường yêu tất cả những gì thuộc về họ, đau theo những nỗi đau mà họ đang mang.  Hơn hết chúng ta khao khát được san sẻ cho họ phần nhiều, nghĩ đến họ mà đôi khi quên mất chính mình. Và có lẽ đó là cách mà em đang yêu thương người con trai ấy.

 

Em gái ạ! Chẳng có gì là sai khi nói rằng ta đang yêu 1 ai đó. Chỉ có là nên hay không nên theo đuổi tình yêu ấy mà thôi. Bởi lẽ chúng ta đâu ai bắt ép được con tim thôi ngừng đập, thôi ngừng nhớ mong người khác và nói rằng “tôi không yêu” khi trong lòng đang dậy sóng những nhớ thương người ta. Tình yêu mang cho ta cái cảm giác hạnh phúc, nhưng hạnh phúc phải thực sự khi nó là chính đáng, được mọi người công nhận. Sự việc em yêu anh ấy, như chúng tôi đã nói ở trên đó là không phải lỗi của em và cũng không trách em được. Nhưng nếu như vợ chồng anh ấy đang trong giai đoạn ly thân thì việc có mặt của người thứ 3 là không nên vì vô tình đẩy cuộc hôn nhân của họ không lối thóat.

 

Có thể theo những cảm nhận của em và theo sự chứng kiến, em nhận thấy vợ anh ấy không tốt, làm anh ấy phiền lòng. Nhưng em ạ, người ta nói “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, nhìn bề ngoài không ai có thể phán xét được điều gì đâu em. Nếu như người phụ nữ kia có không ra gì, đối xử với cha mẹ chồng tệ bạc thì dù cha mẹ nào hiền lành, thương cháu đến đâu cũng không có đủ sự bao dung như thế, có thể có 1 nội tình ở trong mà em chưa thấu. Hơn nữa, trong khỏang thời gian này, chị ấy có quay trở về, có cố gắng để tìm lại sự bình yên trong căn nhà điều đó cho thấy họ đang muốn níu kéo lại cuộc hôn nhân. Bây giờ em chủ động nhắn tin cho anh ấy hỏi han nhiều hơn thì bản thân em có thấy thoải mái hơn không?

 

Một vấn đề nữa, thực ra mà nói mối quan hệ giữa em và anh ấy không có gì là chắc chắn. Anh ấy yêu em, chia sẻ với em nhưng dường như là không có sự xác định. Đặc biệt thời gian gần đây anh ấy không trò chuyện hay nhắn tin cho em. Nếu 1 người con trai yêu em thật lòng họ sẽ nhớ nhung người con gái của mình và muốn có cơ hội gần người mình yêu hơn kể cả là bận bịu. Dường như trong chuyện này chỉ mỗi mình em đang tự nhận rằng có 1 tương lai với anh ấy và nếu cứ chờ đợi như thế thì có lẽ em sẽ không có câu trả lời. Bây giờ chuyện gia đình anh ấy không quan trọng, quan trọng là anh ấy đối với em hiện tại như thế nào mà thôi. Và sự chênh lệch giữa anh ấy với em, em có lường trước những sự phản đối từ gia đình anh ấy không? Giờ cái gì về vợ anh ấy cũng nói với em không biết như vậy rõ ràng anh ấy cũng chưa muốn tính tới chuyện kết hôn với người phụ nữ khác. Trong khi đó con gái có thì, tuổi của em đợi chờ thêm mấy năm nữa mà không có kết quả sẽ là rất lãng phí tuổi thanh xuân. Em nên cân nhắc kỹ. Còn về vấn đề chuyển công tác thì phụ thuộc ở em. Nếu giữ hai người không đến được với nhau, em cũng ở lại biết là buông bỏ nhưng hằng ngày vẫn gặp, vẫn khó quên thì em nên chọn cho mình sự dứt khoát. Hi vọng em sẽ có sự lựa chọn sáng suốt nhất.

 

Chúc em luôn hạnh phúc, thành đạt trong cuộc sống!

CửaSổTìnhYêu
4.4.2020 - Cháu rất nghi ngờ chồng cháu là gay, vì cháu từng theo dõi thì thấy chồng cháu toàn ở...
4.4.2020 - Dì đợt này em thì thấy ăn mặc nhiều lúc cứ gọi là hớ hênh, chả ý tứ gì khi có anh rể ở...
3.4.2020 - Hiện tại chúng tôi đang tạm ly thân và chưa quyết định cụ thể việc ly hôn hay không....
3.4.2020 - Anh ấy bảo bây giờ anh ấy đã chấp nhận quá khứ của em , nhưng anh ấy không chấp nhận...
3.4.2020 - Anh ấy cũng có gia đình và 2 con. Sau đó chúng em còn gặp nhau thêm 3 lần nữa thì...
3.4.2020 - Anh cũng đã ly hôn hơn 4 năm, anh có một con gái 11 tuổi, ở cùng anh. Anh có nhà cửa...
2.4.2020 - Một năm sau thì em quen một bạn khác và có nói với gia đình và lần này được gia đình...
2.4.2020 - Cho đến 1 ngày vợ xin phép em về quê ngoại đi ăn cưới bạn. Em không đồng ý nên vợ có...
Có thể bạn quan tâm