Lỡ dở hạnh phúc vì “tướng sát chồng” | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Lỡ dở hạnh phúc vì “tướng sát chồng”

Tôi và Nam yêu nhau ba năm, hai người đã tính đến chuyện kết hôn. Hai gia đình đã gặp mặt, chọn ngày cưới. Nhưng 3 ngày sau hôm ăn hỏi và đăng ký kết hôn, anh qua đời trong một tai nạn giao thông. 28 tuổi tôi mất đi người chồng sắp cưới. Tình yêu của chúng tôi không có kết thúc có hậu, chưa đầy 1 tháng trước ngày cưới, anh bỏ tôi ra đi. Thiên hạ xì xèo bàn tán rằng tại tôi có gò má cao nên có tướng sát chồng. Người độc mồm độc miệng thì bảo Nam lấy tôi nên mới gặp hạn. Tôi đau khổ, không còn tâm trí đâu mà nghĩ tới những lời đàm tiếu của thiên hạ. Mất anh, tôi như mất đi nửa hồn người. Suốt mấy tháng sau đó, tôi vẫn trong trạng thái suy sụp, vẫn chưa tin là mình mất anh.

 

Nỗi đau trong tôi quá lớn nên từ ngày đó, tôi sống khép mình. Sống lặng lẽ như một góa phụ. Tôi không xinh nhưng ưa nhìn, lại là giáo viên tiểu học nên cũng có nhiều người đến với tôi. Nhưng một, hai mối tình tiếp theo cũng không đi đến đâu cả. Không biết do tôi chưa thực sự mở lòng với người ta, do tôi chưa quên được Nam hay do người ta cũng ngại ngần trước lời gièm pha của thiên hạ rằng tôi coi như đã qua một đời chồng, rằng tôi sát chồng… Có lẽ tất cả những lý do đó cộng lại khiến tôi bước sang tuổi 32 mà vẫn một mình lẻ bóng.

 

Sao tôi vẫn mãi cô đơn?, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Tôi 32 tuổi, tôi vẫn lẻ bóng. Ảnh minh họa, nguồn: Internet

 

Bước sang cái tuổi ngoài 30, cái tuổi với người phụ nữ là “đã toan về già” thì chỉ có những người góa vợ hay đã ly hôn đến tìm hiểu tôi. Tôi thấy chua chát, thấy cuộc đời mình sao mà cay đắng thế. Mỗi ngày tháng trôi qua tôi thấy thật tẻ nhạt, thấy mình già đi, đồng nghĩa với việc thấy mình ngày càng cô đơn, buồn tủi. Tôi 32 tuổi, nghĩa là 4 năm sau ngày chồng chưa cưới mất, tôi chưa mở lòng được với ai, tôi chưa tìm được ai hợp với mình cả. Nỗi lòng cha mẹ tôi hiểu chứ, bố mẹ mong tôi sớm tìm được hạnh phúc. Mỗi lần mẹ thở dài khuyên tôi lấy chồng là tôi lại thấy xót xa. Những lời của mẹ như cứa vào trái tim vẫn còn rỉ máu của tôi: “Mẹ biết con vẫn chưa quên được Nam. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, con cũng đi tìm người nào phù hợp con ạ. Mỗi năm mỗi tuổi, chuyện tình cảm lại càng khó thêm. Con lập gia đình để cho bố mẹ làm tròn trách nhiệm của người làm cha làm mẹ. Chứ bố mẹ ở cái tuổi ngoài 70 rồi, tuổi già chẳng nói trước được con ạ”. Tôi thương bố mẹ, tôi cũng muốn tìm người làm chỗ dựa nhưng ở vào tình cảnh như tôi, muốn lấy một người đâu phải dễ.

 

Cách đây không lâu, tôi quen Hiếu do một người quen giới thiệu. Anh hơn tôi 10 tuổi, vợ anh mất cách đây 5 năm vì bệnh ung thư. Một mình anh nuôi hai đứa con. Hiếu làm kỹ sư ở một công ty xây dựng. Anh điềm đạm, ít nói và tôi cảm thấy tình cảm của anh chân thành. Thú thực, mới đầu khi tôi biết  hoàn cảnh của anh, tôi cũng phải suy nghĩ nhiều lắm chứ. Tôi sợ cảnh mẹ ghẻ con chồng, sợ người ta dị nghị, sợ rằng mình có đối tốt với con chồng nhưng không biết nó có thông cảm cho mình không. Nhưng rồi với tình cảm chân thành của anh, cùng với sự vun vén của bố mẹ tôi, tôi vượt qua tất cả những băn khoăn để nhận lời yêu anh.

 

1608442128_03k

Tôi vượt qua tất cả những băn khoăn để nhận lời yêu anh. Ảnh minh họa, nguồn: Internet

 

Sau bao năm trái tim tôi tưởng chừng như chai sạn, giờ bắt đầu cảm thấy rung động trước một người con trai. Khi tôi và anh định tổ chức cưới vào tháng 9 thì mẹ anh đánh tiếng phản đối chuyện hai đứa tôi. Mà lý do mẹ anh phản đối thật nực cười. Bà nghe người ta nói tôi có gò má cao nên sát chồng, và bằng chứng là người chồng chưa cưới trước kia của tôi đã mất. Nghe việc mẹ anh phản đối, tôi không bất ngờ, chỉ thấy buồn. Tuy mẹ anh không đồng ý nhưng tình cảm của anh dành cho tôi vẫn không thay đổi. Anh luôn cố gắng thuyết phục mẹ nhưng xem ra không khả quan. Mẹ anh mê tín, khăng khăng giữ ý kiến của mình.

 

Tôi tưởng mẹ anh chỉ nói như vậy thôi nhưng mọi chuyện trở nên đi quá xa khi mẹ anh trực tiếp đến nhà tôi. Mẹ anh nói chuyện với tôi và bố mẹ tôi, yêu cầu tôi chấm dứt mối quan hệ với anh. Bà bảo: “Tôi xin chị, nhà tôi chỉ có mỗi thằng Hiếu là con trai thôi. Tôi đi xem tuổi, xem mệnh rồi, hai đứa lấy nhau kiểu gì thằng Hiếu cũng đi sớm. Tôi không biết thực hư thế nào nhưng tôi thấy người ta bảo chị có tướng sát chồng, thế nên đến giờ chị vẫn chưa lập gia đình…”.  Bà còn nói nhiều nữa nhưng tai tôi ù đi, không nghe được hết những lời lẽ sâu cay của bà. Bố mẹ tôi nghe xong những lời của mẹ Hiếu giận tím mặt. Bố tôi gằn giọng nói: “Vâng tôi hiểu ý bà. Con gái tôi do số phận nó không được may mắn như người ta nên mới ra cơ sự này. Nhưng con tôi chưa đến mức không ra gì mà phải theo cái kiểu cọc đi tìm trâu bà ạ. Nó cũng chưa cần chồng đến mức phải vơ bèo vạt tép. Bây giờ nhà bà có trải chiếu hoa, tôi cũng không gả con gái về nhà bà đâu”. Hai gia đình trở nên căng thẳng với những lời lẽ khó nghe. Tôi như câm lặng. Tôi biết nói gì vào lúc đó?

 

Khi mẹ anh ra về, bố mẹ nói với tôi: “Bố mẹ thương con nhưng họ đã nói thế thì thôi con ạ. Có lấy về thì cũng chẳng hạnh phúc đâu con. Đừng cố làm gì, họ lại khinh gia đình mình.”. Tôi chẳng nói gì, chỉ gạt nước mắt. Những lời của mẹ Hiếu đã làm vết thương lòng trong tôi lại trỗi dậy, khiến tim tôi nhói đau. Sau bao nhiêu đau khổ những tưởng tìm được hạnh phúc mới, ngờ đâu sự đời lại trớ trêu vậy. Ông trời như trêu ngươi tôi, đã cướp đi người mà tôi yêu nhất, giờ lại ngăn cản tôi tìm đến hạnh phúc mới. Mà lý do là gì chứ? Đâu phải tôi hư hỏng, đâu phải tại tôi không ra gì. Mà vì tôi có gò má cao, vì tôi có tướng sát chồng… Tôi đâu muốn thế chứ. Sao mọi người không thông cảm cho tôi mà ngày ngày lại xoáy vào nỗi đau ấy?

 

Sau hôm ấy, Hiếu đến nhà tôi, bố mẹ tôi thái độ khác hẳn. Bố mẹ tôi cấm hai đứa không qua lại với nhau nữa. Cả hai chúng tôi đều rất khổ tâm. Đến lúc bị phản đối quyết liệt mới nhận ra là cần nhau hơn bao giờ hết. Tôi yêu và thương Hiếu. Phải rất khó khăn tôi mới bắt đầu được một tình cảm mới, giờ nếu chuyện tình yêu của tôi không đi đến đâu thì chắc chắn tôi sẽ gục ngã, mất hết niềm tin vào cuộc đời này. Giờ tôi biết phải làm thế nào đây? Cả hai gia đình đều phản đối quyết liệt, tôi phải làm gì để vượt qua tình cảnh này?

18.9.2019 - Em nói là mình có nên tiếp tục nữa không (sợ gia đình biết), em ấy nói là không (lúc...
18.9.2019 - Bạn ấy hỏi em tiếp là: "Em có thích bạn ấy không?" và em trả lời là:" Xin lỗi nhưng...
18.9.2019 - Hiện giờ em đang quen người mới mà không muốn cho người hiện tại biết về quá khứ nên...
18.9.2019 - Tôi gọi cho bác sĩ cho chắc chắn và biết bác sĩ có làm việc nên tôi đi luôn vì chờ...
17.9.2019 - Em và anh ấy quen nhau được 7 tháng rồi, thời gian gần đây tụi em hay cãi nhau. Không...
17.9.2019 - Tiền lương của em một phần để trả nợ cho bố mẹ đẻ vay ngân hàng để sửa nhà từ trước (...
16.9.2019 - Cho em hỏi là nếu như bạn thân em thích bạn nam đó thì em có nên buông bỏ bạn nam hay...
16.9.2019 - Lúc yêu nhau em biết điều đó, anh ấy nói 2 vợ chồng ở xa nhau, anh ấy làm ở Việt Nam...
Có thể bạn quan tâm