Nỗi lòng của cô gái tuổi 32 vẫn chưa chồng! | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Nỗi lòng của cô gái tuổi 32 vẫn chưa chồng!

Em 32 tuổi, chưa chồng không phải vì không ai nhòm ngó. Em hiện tại là giáo viên cấp 3, nhan sắc cũng được khen là ưa nhìn, cũng có rất nhiều chàng trai được mọi người khen rất được ghé thăm, chỉ riêng em là thấy người ta không được, thật tệ!

Chào anh chị! Em là Quỳnh, năm nay 32 tuổi, ở cái tuổi mà mọi người nói là ế chổng ế chơ, ế lòi mắt. Em có đôi điều tâm sự mong anh chị giúp đỡ.


Em 32 tuổi, chưa chồng không phải vì không ai nhòm ngó. Em hiện tại là giáo viên cấp 3, nhan sắc cũng được khen là ưa nhìn, cũng có rất nhiều chàng trai được mọi người khen rất được ghé thăm, chỉ riêng em là thấy người ta không được, thật tệ! Gần đây, có một anh cũng khá gần nhà, ghé thăm rất thường xuyên. Anh ta làm việc cho các công trình xây dựng, em không rõ lắm; nhưng hiện nay đã có một số vốn nhỏ, nên về mua một cái máy xúc, ủi đất và có ý định bỏ việc ở các công trường chuyển sang làm ở nhà. Theo lời anh ta là ở nhà lấy vợ. Anh ta năm nay 34 tuổi, anh ta ghé nhà em rất thường xuyên, bố mẹ em rất ưng ý, nhưng còn em lại chả thích một tí nào cả, càng tiếp xúc em lại càng ghét. Mẹ em bảo em quá khó tính, và lo sợ anh ta sớm ngày bỏ em.


Nỗi áp lực, căng thẳng của em, bắt đầu từ chuỗi ngày anh ta ghé chơi. Mỗi lần anh ta ghé chơi, em rất muốn trốn tránh; nhưng vì mẹ gây áp lực, em cũng ngồi tiếp. Anh ta ngồi từ 7h30 tới 9h30 tối, cả 2 cũng không giỏi nói chuyện, nên đa số là im lặng, rất căng thẳng. Và như thế, mẹ em luôn quan sát em, khi anh ta về luôn nói rất nhiều những điều lặp đi lặp lại, mẹ em khuyên em nên chủ động bắt chuyện với anh ta, vì không thích nên em lại càng ngại nói. Rất nhiều lần như vậy và em cũng chỉ nói chuyện dăm 3 câu, anh ta cũng thế, và cả 2 cùng im lặng.

 

căng thẳng, người phù hợp, hành động, tìm hiểu, hạnh phúc, cửa sổ tình yêu


Anh ta biết được thái độ của bố mẹ rất thích anh ta, nên anh ta luôn sử dụng điều này như một vũ khí. Anh ta thường xuyên chủ động gọi điện cho mẹ em tâm sự hoặc nói chuyện với bác em và bác lại kể lại với mẹ em, mẹ em lại gây áp lực cho em. Quả là một chuỗi ngày rất căng thẳng. Vì vậy, em có chủ động báo với anh ta, nếu muốn gặp nhau thì hẹn nhau ở bên ngoài, em mong anh không ghé nhà em buổi tối nữa, gặp bên ngoài vẫn thoải mái hơn. Ngày hôm sau anh ta hẹn gặp em, em đồng ý gặp ngoài, nhưng trước khi gặp anh ta vẫn ghé nhà em. Không có em, anh ta tâm sự với mẹ em tất cả mọi chuyện, chuyện em không muốn gặp ở nhà.


Hôm đó, chúng em đi uống cà phê, em cũng tâm sự với anh ta về tình cảm của mình là không có cảm tình và anh ta chỉ cười nói rằng “giờ phải làm thế nào để em có cảm tình với anh bây giờ”. Sang chuyện em không muốn gặp ở nhà thì anh ta bảo rằng “thì anh muốn ghé thăm cô chú, em cũng không cần nói chuyện, anh thích ngồi nhìn em im lặng như vậy". Thú thực là em nghe mà nổi cả gai ốc, ghét càng thêm ghét. Ngày hôm sau, anh ta lại nhắn tin nói tối đi cà phê tiếp nhưng em khá là mệt mỏi nên xin phép từ chối. Y như rằng, tối đó anh ta lại xuống ngồi từ 7h30 tới 10h, vì mệt nên em xin phép đi nghỉ. Đến khi mẹ em về thấy em không nói chuyện với anh ta, mẹ em rất khó chịu, bực bội, nói nhiều điều và mất ngủ. Em cũng hiểu những sự lo lắng mà mẹ em dành cho em, em cũng sợ mẹ em buồn nên đã không dám nói gì với anh ta, vì mọi lời em nói anh ta đều đi mách lại, nhưng mà em không thể chịu nổi, sự căng thẳng theo em suốt chuỗi ngày dài, thật sự quá mệt mỏi rồi.


Em mong anh chị sớm đọc thư và cho em một lời khuyên, em thật sự cảm ơn nhiều!

 

Thân chào em gái!

 

"Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng”, quan niệm này dường như đi sâu vào tiềm thức của rất nhiều người Việt Nam. Thế nên, không chỉ riêng em mà nhiều cô gái khác khoảng tầm 25 tuổi trở đi đã bắt đầu có những “áp lực” từ phía gia đình, từ những người xung quanh về việc tìm hiểu, yêu đương rồi tiến tới hôn nhân. Tôi hiểu và chia sẻ với em phần nào những áp lực, căng thẳng, mệt mỏi mà em đang phải đối mặt trong khoảng thời gian gần đây.

 

Giống như em đã bày tỏ với chương trình “em cũng hiểu những sự lo lắng mà mẹ em dành cho em”. Việc mẹ cáu gắt, bực bội, khó chịu, nói nhiều… tất cả những điều đó để thấy được mẹ quan tâm, yêu thương, lo lắng cho em nhiều như thế nào. Bởi nếu không thương, không yêu mẹ em đã chẳng quan tâm, để ý đến việc em sống như thế nào, có lấy chồng hay không. Thế nên, có thể cách yêu thương của mẹ chưa đúng cách, nhưng em cũng đừng để nó khiến cho bản thân buồn, mệt mỏi, căng thẳng hay nhìn nhận vấn đề theo hướng tiêu cực, nghiêm trọng mà hãy suy nghĩ theo hướng nhẹ nhàng, thoáng rộng hơn một chút em ạ.

 

Khi đọc thư em, có điều tôi băn khoăn không biết từ trước đến nay mối quan hệ giữa em với mẹ như thế nào? Hai mẹ con có hay nói chuyện, chia sẻ, tâm sự cùng nhau về những vấn đề trong cuộc sống? Em có bao giờ chia sẻ với mẹ về mẫu người mà em mong muốn tìm được để có thể sát cánh cùng mình trong suốt những năm tháng về sau? Trong thư, tôi thấy em chia sẻ rất nhiều lần về việc em tìm cách để hạn chế việc anh bạn tán tỉnh em ít tiếp xúc với mẹ em, rồi em cũng chia sẻ rõ tình cảm của em đối với anh ấy… Vậy còn với mẹ, em có bao giờ chia sẻ thẳng thắn hay giải thích cho mẹ hiểu về cách hành động, cư xử của em?

 

Em gái này! Không biết đã có bao giờ em thử đặt ra cho mình câu hỏi là có điều gì khiến cho mình vẫn chưa có được một nửa phù hợp? Là do em chưa muốn lấy chồng? Là do môi trường em tiếp xúc của em bó hẹp, không gặp được những người phù hợp với em? Hay tiêu chuẩn em đặt ra cho một nử của mình là chưa phù hợp? Và em mong chờ một người như thế nào? Liệu em có thể có khả năng gặp họ ở những đâu?... Tôi hiểu rằng chuyện tình yêu, hôn nhân không thể bàn tính trước, cũng chẳng cố được; mà đôi khi còn phụ vào hai chữ “duyên phận”. Nhưng số phận là nằm ở trong tay mình, mình cũng không thể ngồi một chỗ chờ duyên đến được đâu em. Em có thể cân nhắc thêm về vấn đề này để có những cách nhìn nhận hay hành động phù hợp.

 

Bên cạnh đó, em cũng nên có cách hành động, chia sẻ phù hợp để mẹ em – người đang lo lắng cho em rất nhiều có cảm giác yên tâm như: khẳng định với mẹ là con không phải không lấy chồng mà con chưa chọn người phù hợp để lấy? Người phù hợp với con ít nhất cũng có một số đặc điểm thế này? Nếu con đến với người không phù hợp với con, con sẽ khó có được hạnh phúc... Ngoài ra, em cũng có thể mở rộng môi trường giao tiếp, tiếp xúc của mình. Nếu có thể thì thử mở lòng tìm hiểu thêm một số người, biết đâu lúc đầu không hợp nhưng khi em mở lòng tìm hiểu lại có thể tìm được điểm hòa hợp. Và quan trọng nhất là khi em có thiện chí tìm hiểu người này người kia thì mẹ em cũng yên tâm hơn chứ không phải em không làm gì, cứ “bình chân như vại” mà cứ bắt mẹ em yên tâm nơi em được đúng không?

 

Hy vọng em sẽ cân nhắc thêm về những lời chia sẻ của chương trình. Chúc em sớm tìm được một nửa phù hợp!

 

Thân ái,

Theo CSTY
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.

Có thể bạn quan tâm