Sau những tổn thương, tình yêu còn lại những gì? | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Sau những tổn thương, tình yêu còn lại những gì?

Bây giờ, trong em vừa buồn, vừa đau, vừa tuyệt vọng, vừa trách bản thân và mọi thứ,.... Em rất cần người tâm sự vì bạn bè em cũng dần xa lánh em hết rồi. Và bận lắm. Chỉ còn em cô đơn một mình thôi... em phải làm sao để giữ mọi thứ lại đây? Nhất là người em yêu rất nhiều và cũng làm cô ấy tổn thương rất nhiều! Hơn nữa năm yêu thôi mà tình cảm và kỉ niềm nhiều đến nỗi em không kiềm được nỗi cảm xúc.

Chào chương trình, em là Q. Em là nữ và cũng là Bi, nên việc quen hai giới là chuyện bình thường đối với em. Gia đình em không biết. Chỉ có bạn bè em biết thôi. Sau đây là chuyện của em. Em từng có mối tình học sinh năm 2010. Cô ấy cũng là người em quen đầu tiên. Nhưng đến năm 2012, em đi du học bên Canada và yêu xa cô ấy 2 năm hơn. Và rồi cô ấy cũng sang Canada học với em. Nhưng quen được 4 năm hơn và cho đến năm 2014 vừa qua. Em đã chia tay cô ấy và quen một người mới. Bây giờ cô ấy hạnh phúc với người mới.

 

Còn em lúc đấy cũng quen người mới. Tên là S, vẻ ngoài cô ấy ít nói và lạnh lùng. Nhưng trong tâm thì đáng yêu lắm. Em biết cô ấy tại Canada trong khuôn viên nhà trường lúc tháng 9 năm 2014. Nhưng đến tháng 10, chúng em mới thân thiết và gần hơn như hai đứa bạn thân vậy. Và trong lòng bắt đầu thấy bướm bay từ lúc đấy kéo dài. Đến đúng ngày noel tháng 12, em chính thức ngỏ lời quen S sau 3 tháng hơn quen biết nhau. Có thể nói quá sớm nhỉ? Nhưng rồi cô ấy cũng đồng ý. Sau đấy, đến tết, em mời cô ấy dọn hẳn sang nhà em sống. Vì hai đứa là du học sinh mà. Không có người nhà cản trở. Em thì có gia đình nội nhưng em dọn ra sống riêng với anh ruột lớn hơn em một tuổi thôi. Còn S thì không có người thân. Em là người thân duy nhất cô ấy có được và tin tưởng được lúc đấy. Dọn về ở chung. Em và cô ấy có khoảng thời gian rất vui và nhiều kỉ niệm. Có thể nói tình cảm cô ấy dành cho em còn nhiều hơn là em dành cho cô ấy.

 

 

Nhưng đến tháng 2, ba em qua thăm, đúng ngày lễ tình nhân. Chúng em đã shock và rất buồn và khóc rất nhiều khi biết tin em sẽ sang Mỹ định cư vào hè 2015. Thế là từ ngày đấy, cô ấy cứ cáu giận em vô cớ, chửi và lớn tiếng với em đủ điều không nguyên nhân. Một ngày không biết cô ấy giận em bao nhiêu lần, còn em thì quá yếu mềm chỉ biết đi ra một góc và khóc thôi. Em từng hỏi cô ấy, tại sao lại đối xử với em như thế khi mọi thứ đang rất ổn hay là cô ấy thay đổi. Cô ấy chỉ trả lời em là sợ em đi mất. Sợ em bỏ lại cô ấy bơ vơ nơi xứ lạ quê người không một người thân. Em biết cô ấy cũng buồn, cô ấy cũng đau, cô ấy cũng khóc với em hằng đêm. Nghĩ đến việc em đi Mỹ là ai cũng không kiềm nổi nước mắt.

 

Em cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài quan tâm chăm sóc cô ấy hết mức có thể. Em làm hết mọi việc từ quét nhà lau nhà, giặt đồ, sấy đồ, xếp đồ, xách đồ nặng...vv. Kể cả đôi lúc cô ấy buồn không muốn làm gì. Em chăm sóc cô ấy như một đứa trẻ như việc đánh răng rửa mặt, gội đầu lau đầu sấy tóc, mặc đồ, chọn đồ không kẻo ra đường tuyết lạnh rồi bệnh, bài tập cô ấy em cũng làm và giúp nhiều lắm, và còn chuẩn bị bữa ăn và có khi cô ấy thích gì em đều tặng và mua. Thích ăn gì em đều chạy đi mua hay cùng nhau đi ăn. Nhiều lúc đêm ngủ em hay tỉnh giấc như một thói quen để canh chừng cô ấy ngủ, đấp mền cho cô ấy. Và cô ấy hay đau đầu nhức xương, em đều tỉnh giấc lấy thuốc xoa dầu xoa bóp để cô ấy có giấc ngủ ngon nhất. Có hôm chuông báo cháy kêu rất to, em cũng tỉnh dậy và bịch tai cô ấy để không tỉnh giấc. Và còn nhiều thứ khác lắm. Em chỉ biết hành động làm tất cả mọi việc trừ nấu ăn ra mà thôi. Em quan tâm cô ấy hơn cả chính mình nữa. Cứ như con nít vậy. Đi đâu cũng có nhau, làm gì cũng có nhau. Không rời nữa bước chân.

 

Nhưng rồi cho đến tháng 6, lúc mẹ em sang thăm để sang phụ dọn đồ về Việt Nam đợi giấy sang Mỹ. Khoảng thời gian đấy em và cô ấy chỉ biết khóc là chính và hiện rõ chữ buồn trên mặt mỗi người. Vì tinh thần không ổn định nên cô ấy cũng phần nào đấy làm mẹ em không cảm tình từ ban đầu. Lúc mẹ em qua, cũng là lúc nhiều chuyện rắc rối xảy ra. Hai em có chút gì đấy lạnh nhạt hơn. Và có một ngày, mẹ em mời ex em qua chơi, vì cứ ngỡ còn là bạn thân. Tối trước ngày đó em đã hứa với S là sẽ ra ngoài với vô ấy thay vì ở nhà chơi với mẹ, anh trai và ex. Nhưng rồi mẹ em đã cố ép em ở nhà. Và thế S rất giận. Giận em cả tuần không nói chuyện, mạnh ai nấy ngủ một góc. Khoảng thời gian đấy, em rất buồn khi thời gian bên nhau không còn nhiều. Em đã cố làm mọi thứ để cô ấy bình tĩnh nhưng không được.

 

 

Rồi em lại hành động ngu ngốc là nhắn tin với ex, nói chuyện với cô ấy mấy ngày và nhận lời quen nhau 1 tháng khi về lại việt nam. Còn S, em chỉ nhắn một tin thật dài cho cô ấy hiểu. Giải thích đủ điều và cô ấy cũng bình tĩnh trở lại với em. Và nhẹ nhàng dịu dàng với em nhưng em biết trong tâm cô ấy không ổn chút nào khi biết thời gian không nhiều nữa. Sau một tuần giận nhau như thế, em kiềm không nổi những lần cô ấy giận em vô cớ và làm em khóc rất nhiều. Nên em đã dần lạnh nhạt với cô ấy. Đến một ngày sau tuần đó, em cũng sắp xếp dọn đồ và tìm chổ ở mới cho cô ấy với một người bạn khác học chung trường. Đến lúc cô ấy dọn ra chỗ mới, cũng là lúc em sai. Em đã không hay sang cô ấy thường xuyên. Mà lạnh nhạt với cô ấy với đủ ngàn lí do. Cô ấy cần em, nhớ em và mong em ở lại vài đêm bên cạnh cô ấy. Nhưng em thì không làm thế. Một vì em quá tổn thương. Hai vì mẹ em không thích em sang nhà người ta ngủ. Và rồi thế đến ngày em ra sân bay về việt nam, cô ấy ra tiễn và ôm em khóc rất nhiều. Em cũng không biết phải làm thế nào. Chỉ biết lặng lẽ khóc thầm và đi.

 

Về đến việt nam, chúng em cũng hay nhắn tin gọi điện. Nhưng không thường vì lệch múi giờ. Lúc đó cũng là lúc em thực hiện 1 tháng quen với ex. Em cũng lỡ lời làm S tổn thương khi nói lời chia tay cô ấy. Lúc đó cô ấy học xong khoá hè và về Hà nội chơi một tháng luôn rồi. Còn em ở sài gòn. Nhưng chia tay trong một ngày, em không hiểu sao em không kiềm nổi cảm xúc mình thế là đã mở lời quen cô ấy lần nữa. Và cô ấy vào sài gòn thăm em một tuần, coi như gặp và bên nhau thêm một lần trước khi em đi Mỹ. Nhưng trong một tuần cô ấy ở sài gòn với em. Em đã lạnh nhạt không quan tâm cô ấy lắm. Cứ thế lúc S về lại Hà nội. Cô ấy đã biết em nói chuyện với ex. Và một lần nữa em đã mở lời chia tay S. Lại thêm một tuần để em suy nghĩ lại mọi việc. Và em nhận ra, em sai rất nhiều. Em đã làm cô ấy tổn thương rồi. Và em đã biết em yêu cô ấy rất nhiều sau lần chia tay đó. Thế là em lại kiềm không nổi. Mở lời quen S thêm lần nữa. Em biết niềm tin ở em đối với cô ấy bớt dần rồi. Nhưng em vẫn cố làm cô ấy vui. Và em đã ngọt ngào và suy nghĩ thấu hơn lúc trước.

 

Thế là S về Canada một mình cô đơn thiếu vắng em. Đi học cũng không còn em nữa. Em chưa thực hiện được lời hứa với cô ấy là sẽ cùng cô ấy đến trường, học chung trường và ở chung mái nhà. Em đã làm cô ấy mất rất nhiều niềm tin. Nhưng rồi ngày đi Mỹ cũng đến. Ai cũng buồn. Đến nước Mỹ không một người quen, người thân hay bạn bè. Nhưng em cũng có một nguồn động lực và hạnh phúc khi có S. Em và S quen xa nhau. Cô ấy thì ở phía trên bản đồ. Em thì phía nam. Chúng em cũng nhắn tin bình thường quan tâm nhau nhớ nhau rất nhiều mấy tháng liền. Rồi cho đến tháng 11, S bắt đầu cáu gắt em vì không có em bên cạnh. Không có người phụ cô ấy làm những việc lúc trước em làm. Cô ấy phải làm một mình. Gì cũng một mình. Có lẽ em đã quá cưng chiều người em yêu. Và đặt quá nhiều tình cảm cho nhau. Và cũng rời xa nhau quá vội vã. Nên ai cũng shock như thế.

 

 

Trong lúc tháng 11 năm 2015. S bắt đầu có những biểu hiện cáu em nhiều hơn lúc trước. Cô ấy không bắt phone, không trả lời tin nhắn, và nói với em là quay về đấy đi. Cho em 3 tháng để quay về. Nếu không cô ấy sẽ vĩnh viễn coi em như người vô hình. Lúc đấy em cũng không biết nói gì chỉ biết biết là vì sao? Vì sao cô ấy lại làm thế? Vì sao cô ấy có thể quen xa với ex cô ấy rất lâu nhưng với em lại không? Có lể cô ấy mất niềm tin quen xa từ lúc còn quen ex cô ấy 1 năm. Em cũng thông cảm và hiểu cho S. Nhưng S không thông cảm cho em. Em biết tình hình rất khó. Em thì không hứa trước sẽ qua Canada được không. Còn phải coi vào giấy tờ nữa.

 

Và thế cô ấy dần không nói chuyện với em. Em nhắn cả đóng và gọi cả trăm cuộc cũng không trả lời. Cô ấy chỉ nói em quá phiền, đừng xen vào cuộc đời cô ấy nữa và dừng mối quan hệ này đi. Em không biết cô ấy nói thế vì trách em bỏ cô ấy hay là thật. Em không ở gần nên không biết cô ấy nghĩ gì. Nhưng em vẫn quyết tâm nhắn cô ấy. Ai cũng buồn và khóc rất nhiều. Như em, không đêm nào em không khóc. Em còn bỏ ăn bỏ ngủ. Không ra đường vì đi đâu cũng thấy hình bóng cô ấy. Em cũng dần nhắn cô ấy như lúc trước vì sợ cô ấy nói em phiền. Bây giờ em chỉ lâu lâu nhắn thôi.

Vào đêm noel vừa qua, em thì cô đơn một mình. Cô ấy thì đi tiệc với bạn. Và tình cờ biết được một anh người sài gòn. Và rồi hai người nói chuyện và dần thân hơn.

 

Cũng vài lần đi ăn chung và có lẻ ngày nào cũng nhắn tin cho nhau. Em không biết hai người nói gì. Nhưng em biết anh kia đã thích S và ngỏ lời tỏ tình sau 2 tuần biết nhau. Quá sớm phải không? Em cũng không biết S có thích anh ấy không. Nhưng cách cô ấy trả lời và quan tâm người ta rất ngọt ngào. Em từng hỏi tại sao? Cô ấy nói cô ấy hành động như thế với tất cả mọi người không phải riêng một người. Nhưng chỉ có riêng tôi. S không bao giờ ngọt ngào đến thế từ khi quen em tới giờ. Cũng khó nói lắm. Em cũng chỉ biết im thôi. Ngày thứ 7 vừa rồi, cô ấy phải trả lời anh kia có là người yêu hay không? Hôm qua, Em giả vờ hỏi cô ấy. Cô ấy chỉ nói chưa quen, cũng không chối vì còn quá sớm để nói lên điều gì. Và xin anh kia 1 tháng nữa sẽ trả lời để cô ấy có thể tìm hiểu anh ấy kĩ hơn.

 

 

Em cũng hỏi cô ấy, vậy là bỏ em thật rồi đúng không? Cô ấy xin không trả lời câu hỏi ấy của em. Và em hỏi em còn là người duy nhất không, cô ấy bảo chưa biết và không biết nữa còn một tháng mà. Không hiểu sao hôm qua cô ấy chịu nói chuyện với em. Và bây giờ em không biết cô ấy nghĩ gì nữa. Không biết cô ấy muốn gì nữa sau lần trò chuyện hôm qua. Em chỉ biết, cô ấy rất nhớ em. Nhưng bây giờ không biết còn không. Vì nhiều lúc cô ấy hay nói chuyện bình thường với em lắm. Nhưng tỉ lên giận em thì nhiều. Và chuyện tình cảm em vẫn chưa dứt vẫn dây dưa mãi vì em không bỏ. Còn việc quen anh kia thì cô ấy chỉ nói không biết thích hay không. Còn quá sớm. Nhưng khi bạn bè cô ấy nhắc đến hai người thì cô ấy chỉ cười thôi.

 

Em không biết chuyện gì xảy ra nữa. Em không biết hình xử như thế nào nữa để cô ấy không bỏ em. Vì em biết anh kia nhìn có vẻ quậy và đểu lắm. Còn em thì không bỏ cô ấy. Em còn yêu cô ấy nhiều lắm. Em đã đọc lại những tin nhắn lúc hè em thấy em có lỗi quá. Em muốn bù đấp lại tất cả cho cô ấy. Nhưng bằng cách nào khi cô ấy không còn nói chuyện và chia sẻ với em nhiều như xưa. Em cũng không hành động gì được. Em không biết cô ấy sẽ chọn ai. Làm sao em có thể giữ cô ấy lại. Không bỏ rơi em chỉ vì một cái thích thoáng qua của người ta. Còn em chỉ tối về là khóc thật nhiều. Từ khi qua Mỹ đến giờ em cảm giác em đã bị trầm cảm thì phải. Không cười nói chuyện với ai. Không hồn nhiên vui đùa lạc quan như trước. Quen S hơn nữa năm mà nhiều kỉ niệm và yêu thương quá. Em đau lắm.

 

Còn về việc tại sao em không qua Canada thăm S? Vì lúc đó ba em nộp vào tháng 2, nhưng tháng 5 hồ sơ mới nhận. Mỹ chưa gửi giấy mời đi, nhưng vì chủ nhà hàng bên đây cần sang tên gấp. Nên nhà em mới xin giấy du lịch sang Mỹ trước khi chưa ai kêu đi gì cả. Bước chân vào Mỹ rồi thì gặp luật sư bảo hồ sơ nhiều quá nên nhà nước hoãn lại. Giấy tờ sẽ chậm hơn bình thường. Sẽ cần 9-13 tháng mới có thẻ xanh tính từ ngày vào Mỹ. Nên có lẻ đến tháng 9 hay 10 năm 2016 mới có thẻ xanh được. Bây giờ ai cũng là visa du lịch cả. Nên không đi đâu được ngoài việc chờ. Nhưng ba em lại hối về việt nam để kí giấy tờ và nhiều công việc khác. Nên bây giờ nhà em đang xin giấy khác. Giấy này thì sẽ mau thôi. Có rồi thì em mới xin visa du lịch Canada được. Lúc đấy, em mới sang cô ấy vài tháng. Vì bây giờ em chưa đi học được. Chưa có giấy mà. Em cũng bảo cô ấy là giấy tờ em sắp xong rồi. Nhưng cô ấy chỉ im. Có thể nói là vui cũng có thể là buồn. Em không biết cô ấy nghĩ gì nữa....chỉ biết thở dài chờ giấy mà thôi. Em ngày nào cũng cầu nguyện và mong giấy tờ ổn và nhanh chút. Để em có thể giữ những thứ cần giữ.

 

Em yêu cô ấy lắm. Người nhà cô ấy cũng mến em nữa. Em luôn coi nhà cô ấy như gia đình thứ hai rất ấm áp với em. Vì em chưa bao giờ có những khoảng khắc đẹp của gia đình trong nhà em. Vì nhà em lộn xộn lắm. Nhiều chuyện xảy ra và bực mình lắm. Còn việc tại sao em không làm giấy định cư bên Canada khi người nhà toàn ở đấy? Nhà em từng làm giấy sang đấy rồi. Nhưng không thành. Nên ba em mới làm giấy sang đây gấp. Vì kinh tế việt nam xuống quá. Đấy, em cũng có nhiều lí do riêng của em lắm. Nhưng em không hiểu sao S không thông cảm và hiểu cho em gì cả. Em thì thích ở Canada và làm người dân ở đấy hơn Mỹ. Nên em cũng hứa với S sau này em sẽ sang đấy sinh sống và cố gắng làm người dân ở đó. Dù gì bên đấy người quen và người nhà cũng nhiều hơn Mỹ. Ba mẹ thì không thích lạnh rồi nên sẽ ở Mỹ. Nhưng em không biết S còn tin ở em không nữa. Em tuyệt vọng lắm rồi. Sao lòng người khó đoán quá.

 

Bây giờ, trong em vừa buồn, vừa đau, vừa tuyệt vọng, vừa trách bản thân và mọi thứ,.... Em rất cần người tâm sự vì bạn bè em cũng dần xa lánh em hết rồi. Và bận lắm. Chỉ còn em cô đơn một mình thôi... em phải làm sao để giữ mọi thứ lại đây? Nhất là người em yêu rất nhiều và cũng làm cô ấy tổn thương rất nhiều! Hơn nữa năm yêu thôi mà tình cảm và kỉ niềm nhiều đến nỗi em không kiềm được nỗi cảm xúc. Em cảm ơn vì đã quan tâm đến câu chuyện kịch tính của em. Đây em chỉ kể sơ thôi. Chứ kể sâu hơn là dài và buồn lắm. Em sẽ khóc rất nhiều đấy!

 

Em thân mến!


Em và S đã từng có những khoảng thời gian bên nhau rất đẹp. Chỉ vì hoàn cảnh không cho phép mà hai người phải xa nhau, em phải theo gia đình đến một đất nước xa xôi để sinh sống. Khi đó, phần vì tình cảm dành cho em quá lớn, phần vì mọi chuyện đến quá bất ngờ, phần vì suy nghĩ còn bồng bột, nông nổi, S đã chưa thể hiểu và thông cảm ngay cho em, nhiều lần giận dỗi khiến em buồn. Còn em thì lại không đủ kiên trì, khéo léo để trấn an, làm S yên lòng, vững tin vào em. Ngược lại, trong thời điểm nhạy cảm nhất, lúc mà S cần em nhất, em lại phản bội cô ấy, nối lại tình yêu với người bạn gái xưa cũ. Em cứ chia tay rồi lại quay lại, điều đó không chỉ diễn ra một lần, khiến S tổn thương sâu sắc và tất yếu là niềm tin dành cho em, niềm tin vào tình cảm của hai người ngày càng vơi đi.


Thật khó để biết S còn tình cảm với em hay có tình ý gì với anh chàng mới quen kia không? Nhưng nếu em không nỗ lực để lấy lại tình yêu, niềm tin nơi S hay cô ấy không thể mở lòng để cho em thêm cơ hội thì đó chính là yếu tố khiến tình cảm tan vỡ, tạo điều kiện để người thứ 3 xen vào cuộc tình của hai người.


Nếu em thực sự muốn giữ cô ấy lại, thì đây là lúc mà em cần thể hiện tình cảm, sự quan tâm của mình nhiều nhất có thể. Mặt khác, chính bản thân S cũng cần có những nỗ lực để hàn gắn mối quan hệ cũng như cần phải suy nghĩ chín chắn để hiểu và thông cảm cho em nhiều hơn. Em cũng có thể tham khảo những kĩ năng thể hiện tình cảm dành cho các cặp đôi yêu xa thông qua các phương tiện thông tin đại chúng để có biện pháp gìn giữ mối quan hệ một cách hiệu quả nhé.


Chúc em thành công !

 

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.

Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...