Tôi yêu em nhưng không thể bỏ người vợ tật nguyền

Gió mùa đông Bắc tràn về, Mai - vợ tôi lại đau lưng phải nằm một chỗ. Thương vợ mệt, tôi xin về sớm, mua một vài món ăn mà vợ thích. Đã 2 năm kể từ sau tai nạn khủng khiếp ấy, Mai vẫn không thể đi lại bình thường. Tai nạn đã khiến Mai tổn thương cột sống. Tuy rằng di chứng mà nó để lại không quá nghiêm trọng, nhưng vẫn khiến cô ấy đau lưng mỗi khi trái gió trở trời. Sau tai nạn, sức khỏe của Mai không đáp ứng được yêu cầu của công việc nên phải nghỉ ở nhà. Mai không thể đi lại như những người bình thường khác. Mai phải dùng nạng mỗi khi di chuyển và phải ngồi xe lăn nếu muốn đi ra ngoài. Thương tôi kiếm tiền vất vả, Mai mở một hàng xén nhỏ để kiếm thêm thu nhập. Cuộc sống của vợ chồng tôi trông đợi chủ yếu vào đồng lương công chức của tôi và số tiền ít ỏi từ tiệm hàng xén. Tuy rằng không mấy dư giả, nhưng cuộc sống hai vợ chồng vẫn êm đềm trôi qua mà chẳng hề vấp phải bất kỳ sóng gió nào.

 

Ai nhìn vào cũng cho rằng tôi là một đức lang quân tuyệt vời. Hết lòng chăm sóc vợ, khéo lo cho gia đình, không hề có chuyện ‘léng phéng’ với bất kỳ cô gái nào. Mọi người cứ tưởng hẳn tôi phải yêu vợ lắm thì mới có thể duy trì hạnh phúc gia đình khi mà cô ấy thậm chí còn không thể làm được những công việc nhà dù chỉ hơi nặng một chút. Nhưng không. Tình cảm tôi dành cho Mai đã nguội lạnh ngay từ khi tai nạn ấy chưa xảy ra. Tất cả những gì tôi dành cho cô ấy bây giờ hoàn toàn không phải vì tình yêu mà là trách nhiệm.

 

http://i298.photobucket.com/albums/mm253/yamamura_sadako/6533.jpg

Vì trách nhiệm, tôi phải ở cạnh chăm sóc vợ

 

Mai là mối tình đầu của tôi, kém tôi 4 tuổi. Yêu nhau được gần 3 năm thì tình cảm của tôi không còn như lúc ban đầu. Tính tình có phần trẻ con của Mai trước kia với tôi thật dễ thương, nhưng càng ngày, tôi càng cảm thấy mệt mỏi với những hờn giận vô cớ của cô ấy. Trong khi tôi đang bề bộn với công việc thì Mai cứ trách móc rằng tôi ít dành thời gian bên cô ấy. Không những không hề giúp tôi giải tỏa những buồn bực trong công việc, Mai liên tục khiến tôi phải đau đầu. Những lúc như vậy, người ở bên cạnh động viên tôi lại là Hường – cô đồng nghiệp dễ mến ở công ty. Mỗi lần ở bên Hường, tôi đều cảm thấy thoải mái, dễ chịu. Tôi biết Hường có tình cảm với tôi, nhưng vì tôi đã có Mai nên Hường không muốn là kẻ thứ ba đáng ghét. Thế nhưng càng ngày, tôi lại càng cảm thấy Hường mới thực sự là cô gái mà mình cần. Tôi muốn đến bên Hường, nhưng tình cảm 3 năm với Mai thật khó dứt. Đang mắc kẹt giữa hai người con gái thì một biến cố xảy ra, buộc tôi phải đưa ra sự lựa chọn: tôi gây tai nạn cho Mai.

 

Lần ấy, tôi đèo Mai đi sinh nhật đứa bạn thân, sau khi uống quá chén, tôi lái xe loạng choạng. Đúng lúc đầu óc đang quay cuồng thì 1 chiếc taxi lao đến. Tôi luống cuống bẻ tay lái tránh taxi thì bất ngờ lao vào vỉa hè. Trong khi tôi chỉ bị xây xước nhẹ thì Mai văng khỏi xe, ngất xỉu. Thật may mắn rằng đầu Mai không bị làm sao, nhưng cô ấy không thể đi lại trong vòng 1 tháng. Bác sĩ kết luận Mai bị chấn thương cột sống.

 

Người tôi yêu là Hường

 

Nhìn Mai nằm bẹp một chỗ, tôi hối hận vô cùng, luôn miệng trách móc mình đã khiến Mai ra nông nỗi ấy. Không hiểu sao khi ấy, tôi lại cảm thấy thương Mai vô hạn. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất là mình phải chăm sóc cô ấy cả đời. Tôi tự dằn vặt mình đã từng có ý định rời bỏ Mai để đến với Hường. Khốn nạn thật!

 

Để bù đắp những gì tôi đã gây ra cho Mai, ngay khi cô ấy bình phục sau tai nạn, chúng tôi nhanh chóng làm đám cưới. Bố mẹ tôi không phải vì sức khỏe của Mai như vậy mà không chấp nhận cô con dâu này. Ngược lại, hai người đã tác động nhiều nhất đến quyết định làm đám cưới của tôi. Bố mẹ tôi cũng quý Mai, giờ tôi gây tai nạn như thế, bố mẹ khuyên tôi nên có trách nhiệm. Khi ấy, chút tình cảm dành cho Hường không đánh bại được tình thương tôi dành cho Mai.

 

Sau đám cưới của tôi, Hường chuyển công tác vào Nam. Tôi chôn chặt tình cảm của mình để trở thành người chồng tốt của Mai. Suốt 2 năm qua, tôi chăm sóc Mai chu đáo. Ngoài việc ở cơ quan, về nhà tôi giúp đỡ Mai làm việc nhà. Nhiều lúc, tôi cũng cảm thấy thật mệt mỏi, nhưng vì trách nhiệm với Mai, tôi vẫn gồng mình đóng vai một người chồng hoàn hảo. Mặc dù vậy, tự trong thâm tâm, tôi vẫn cảm thấy không hề thoải mái.

 

Tôi đang rối bời trong tình yêu và trách nhiệm

 

Có lẽ tôi sẽ gắn bó với Mai cả đời như thế nếu như Hường không trở về. Sau 2 năm, Hường không thay đổi nhiều. Hơn thế nữa, tình cảm mà cô ấy dành cho tôi vẫn còn nguyên vẹn. Giá mà không phải ngày nào tôi cũng gặp Hường trên cơ quan thì có lẽ bây giờ, tôi đã không phải dằn vặt, băn khoăn như thế này.

 

Tôi vẫn còn yêu Hường lắm. Trách nhiệm với Mai bây giờ khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Nếu như trước đây, tôi tự nguyện chăm sóc Mai vô điều kiện thì bây giờ, tôi lại thấy Mai cứ như là gánh nặng vậy. Nằm cạnh Mai, đầu óc tôi không thôi nghĩ đến Hường. Nếu tôi và Hường được đến bên nhau, hẳn sẽ hạnh phúc biết bao. Nhưng tôi không thể bỏ Mai để đến bên Hường. Tôi là người đã khiến Mai phải chịu đựng nỗi đau mỗi khi gió lạnh về, không tôi chăm sóc Mai thì ai? Trong hoàn cảnh này, tôi mà bỏ Mai để đến bên người con gái khác thì Mai làm sao chịu nổi? Mọi người hẳn sẽ nghĩ tôi tồi tệ lắm. Tôi đang rối bời trong tình yêu và trách nhiệm. Làm sao để vẹn tròn cả hai…

 

Hà Anh (ghi)

28.10.2020 - Em cũng vẫn níu kéo anh ấy để làm bạn. Rồi sau đó em giúp đỡ anh ấy trong công việc...
28.10.2020 - Em rất lo sợ rằng chị ấy sẽ mách với chồng em. Mẹ em có năn nỉ chị đừng nói với con...
28.10.2020 - Sau khi hẹn hò chưa được một tuần, bạn nam nắm tay, ôm, thì em nghĩ cũng bình thường...
27.10.2020 - Khoảng thời gian gần đây, em có một cảm xúc lạ khi tiếp xúc với người bạn thân cùng...
27.10.2020 - Gia đình em luôn không chấp nhận việc em lấy chồng xa. Em cũng muốn thuyết phục bố...
27.10.2020 - Bạn trai em trước khi quen em thì có quen một cô gái được khoảng 1 năm, vì hết tình...
27.10.2020 - Thầy thích em hay không thì em cũng chưa biết nhưng mà mỗi lần nhắn tin cho thầy thì...
26.10.2020 - Em nói lại với anh ấy thì anh ấy rất giận, bảo em không giữ lời hứa, gia đình em...
Có thể bạn quan tâm