Yêu anh sẽ rất khổ vì tình cảm của anh phải "chia năm sẻ bẩy" chứ không dành cho riêng em...

Và rồi … em biết được, người anh ấy yêu là cậu em đó, yêu sâu sắc lắm, cậu em ấy biết anh ấy có tình cảm với cậu ấy, chỉ là cậu em ấy không có tình cảm với anh ấy, chỉ coi anh ấy như người anh thôi, cậu ấy cũng không phải gay, giờ cũng đang có người yêu là 1 cô bé ở cùng quê.

Kính gửi chương trình,


Em năm nay 28 tuổi, là nam, yêu một anh, hơn em 7 tuổi. Em yêu anh ấy rất nhiều. Hiện anh ấy đang ở nước ngoài. Chúng em thường xuyên liên lạc với nhau, nhắn tin hàng ngày, anh ấy cũng thường xuyên gọi điện cho em, quan tâm tới em.

 

Em tạm gác, để nói về quá khứ một chút ạ. Khi mới quen anh ấy một thời gian. Điều em buồn khi đó là anh ấy nói với em rằng, anh ấy cũng chỉ coi em như một người bạn chân thành. Anh ấy cũng chưa xác định cho một mối quan hệ, anh ấy cần thời gian. Trong khi ấy em biết, em có tình cảm với anh ấy mất rồi. Nhưng lúc ấy em tự nhủ, thời gian em chờ được, miễn một ngày nào đó anh ấy có thể mở lòng ra đón nhận em.

 

Anh ấy cũng nói với em rằng, yêu anh ấy chỉ sợ em sẽ khổ, vì tình cảm anh ấy không thể dành riêng cho em được, mà sẽ chia năm sẻ bảy. Vì anh ấy còn những người em trai kết nghĩa, họ cũng quan trọng với anh ấy, anh ấy cũng có kể cho em về một vài người. Anh ấy sợ em sẽ ghen nếu sau này có đi chung với nhóm em của anh ấy, vì anh ấy sẽ không thể chỉ quan tâm tới em được. Em biết và hiểu điều đó. Với em, việc anh ấy dành tình cảm cho em anh ấy là chính đáng, sao em phải bận tâm điều đó.

 

Em biết rằng em và anh ấy sẽ không thể công khai mối quan hệ nếu cả 2 đến với nhau. Sẽ chỉ là bí mật giữa hai người, ít nhất cũng là vì công việc của anh ấy, không chấp nhận được việc này, nếu anh ấy công khai, nghĩa là anh ấy mất việc. Em cũng không muốn điều đó xảy ra. Và em cũng đã nói với anh ấy rằng, không cần cả thế giới này biết, chỉ cần em với anh biết là đủ, hai người cùng nương tựa, hỗ trợ lẫn nhau đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời có nhau, vậy là đủ rồi.

 

Rồi hàng ngày em và anh ấy nhắn tin thường xuyên. Thay vì chỉ là em chủ động nhắn tin như thời gian đầu, anh ấy cũng đã chủ động nhắn tin cho em, và còn chủ động gọi điện gặp nhau nữa. Có thời gian anh ấy rảnh, tuần gọi điện gặp nhau 4, 5 lần, mỗi lần đều hơn 2 tiếng. Em và anh ấy nói chuyện hợp nhau, mỗi lần nói chuyện thời gian trôi nhanh lắm, nhiều lúc nói vài thứ thôi, mà nhìn lại đã cả tiếng trôi qua, chả biết sao cả hai lại nói nhiều vậy.

 

Và em nhận ra anh ấy đã mở lòng hơn với em, tình cảm giữa hai chúng em ngày một lớn. Nên em cũng muốn được gần anh ấy và đã quyết định sẽ qua bên đó du học. Em biết xã hội hiện giờ vẫn chưa có cái nhìn thoáng hơn về thế giới này. Nên em biết nếu em và anh ấy đến với nhau thì cũng không thể công khai được. Vì mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình. Và cả hai đều tôn trọng điều ấy. Biết em có ý định qua đây, anh ấy cũng quan tâm tới em nhiều hơn. Mọi quyết định của anh ấy, đều có em trong đó.

 

Công ty có cử anh ấy học lên cao hơn, anh ấy cũng được nhiều lời mời nhập học của các trường. Nhưng trường anh ấy chọn học, không phải là trường tốt nhất, hay ở thành phố lớn, mà là nơi sẽ thuận tiện cho cả hai tụi em, nếu em qua đó. Hay việc anh ấy mới chuyển tới chỗ ở mới để tiện việc học sắp tới, anh ấy cũng sắm thêm nhiều thứ, và mục đích cũng chỉ để thuận tiện cho em khi em qua đó. Vì trước giờ anh ấy chỉ sống một mình, nên qua chỗ mới anh ấy sắm thêm đồ gì cũng mua cả 1 cặp, cho anh ấy và cho em. Biết được điều này, em vui lắm.

 

Nhưng rồi… Anh ấy có một người em kết nghĩa, do thực tập, chưa có chỗ ở thuận lợi, mà chỗ em ở lại thuận lợi cho em ấy nhất, nên em cũng bảo là qua chỗ em ở cho thuận tiện. Và rồi cậu ấy qua ở với em. Em cũng đã biết cậu ấy lâu rồi qua lời kể của anh ấy, rằng đây là 1 người em kết nghĩa anh ấy rất thương và quan tâm, chỉ là chưa bao giờ gặp mặt thôi. Trước đây em nghĩ, là anh em kết nghĩa thương nhau là chuyện bình thường. Nhưng em thấy lạ là gần như ngày nào anh ấy cũng nhắn tin hỏi thăm em anh ấy. Em biết là anh em quan tâm nhau là chuyện thường, nhưng thường xuyên quá như vậy thì hơi kỳ.


Và rồi … em biết được, người anh ấy yêu là cậu em đó, yêu sâu sắc lắm, cậu em ấy biết anh ấy có tình cảm với cậu ấy, chỉ là cậu em ấy không có tình cảm với anh ấy, chỉ coi anh ấy như người anh thôi, cậu ấy cũng không phải gay, giờ cũng đang có người yêu là 1 cô bé ở cùng quê. Nhưng em cũng biết, tình cảm giữa anh ấy đối với người em vẫn còn sâu sắc lắm. Có thể nói là không thể nào quên được. Đã có những lần anh ấy muốn chia tay coi như không quen biết với cậu em kia vì cậu ấy không có đáp trả tình cảm của anh ấy, chỉ coi anh ấy là một người anh, nhưng rồi vì tình cảm anh ấy sâu sắc nên sau những lần cãi cọ, anh ấy luôn là người làm hòa, và giờ xác định là anh em.

 

tình yêu đồng tính, đồng tính nam, theo đuổi tình yêu, yêu đơn phương, đáp lại tình cảm, người thứ 2, tổn thương, hạnh phúc, cửa sổ tình yêu

Ảnh minh họa.

 

Nhưng sau khi biết, người anh ấy yêu nhất là cậu em đó, em buồn lắm… Đến giờ em mới hiểu được câu nói trước đây anh ấy có nói với em: “Yêu anh sẽ làm em khổ nhiều lắm, vì tình cảm anh không thể dành riêng cho em được. Sẽ phải chia năm sẻ bảy… Nhưng anh vẫn thương em, quan tâm chăm sóc tới em, rằng em sẽ không hối hận vì đã yêu anh.”…” Mình sẽ vẫn ở với nhau, nương tựa nhau, nhưng em đừng nghĩ là người yêu, hay bạn đời”… “Anh không muốn gán vào một mối quan hệ ràng buộc, vì nếu ràng buộc anh sẽ phải làm cho có trách nhiệm “.

 

Giờ em mới hiểu vì sao, anh ấy mới chỉ nói thương em, chưa một lần nói yêu, bởi tình yêu của anh vẫn còn đó, chỉ là anh không thể tới được đó, chỉ dừng lại là anh em. Giờ thì em hiểu, vì sao anh không muốn có một mối quan hệ ràng buộc, vì nếu ràng buộc anh sẽ phải làm cho có trách nhiệm, sẽ có những mối quan hệ của anh, anh sẽ phải dừng tình cảm của mình lại vì trách nhiệm đó, và đó là điều anh không muốn, bởi mối quan hệ ấy quan trọng với anh, anh không muốn mất nó. Và em cũng biết, trong trái tim anh ấy, thì người đó quan trọng hơn em.

 

Nhưng sao, đã xác định là anh em, anh ấy không gác quá khứ ấy trong lòng và mở lòng ra yêu em? Và vì sao, anh ấy lại để em, người mà anh ấy thương, gặp và ở cùng, người mà anh ấy vẫn đang yêu, và còn là người anh ấy yêu nhất? Em đang ghen? Em biết, nhưng em ghen vì cái gì đây? Ghen với cậu em đang ở cùng ư? Cậu ấy đâu có lỗi, ngược lại em phải cám ơn, vì cậu ấy mà em mới có cơ hội ở gần người mà em đang yêu bây giờ chứ. Có lẽ em ghen với cảm giác, người mình yêu, quan tâm tới người khác nhiều hơn mình? Em biết điều này không đúng, bởi nó mang hướng sở hữu nhiều hơn là yêu, và em cũng biết ai cũng có một quá khứ của riêng mình, và phải tôn trọng điều đó. Huống chi, anh ấy trước đây cũng đã nói bóng nói gió trong lúc nói chuyện về vấn đề này. Nghĩa là anh ấy cũng không hẳn là lừa dối.

 

Chỉ là quá khứ của anh ấy phức tạp hơn em tưởng. Em biết, nhưng sao tâm em vẫn buồn lắm ạ. Em biết, trong thời gian tới, có thể không mãi mãi, vì tương lai không nói trước được điều gì, nhưng người sẽ cùng anh ấy sống, là em; người bên cạnh anh ấy, là em. Và dù sao, điều em mong muốn nhất vẫn là được ở gần anh ấy, được anh quan tâm, chăm sóc, là một người đặc biệt đối với anh, và có điều kiện được quan tâm tới anh, sống cùng nhau qua tháng ngày, có nhau, không còn cô đơn nữa. Em sống những tháng ngày cô đơn cũng nhiều rồi, đôi lúc em cũng đã mệt mỏi, khi lúc nào cũng gắng sống tốt trong một bộ mặt khác, em cần có một điểm tựa, và em xác định điểm tựa đó là anh ấy, nơi mà em có thể là chính mình. Và em biết, anh ấy cũng cô đơn chứ.


Em cũng đã từng nghĩ vậy, rằng anh ấy cũng có tình cảm với em mà, chứ đâu phải là không có đâu. Hai người có thể cùng nhau sống, nâng đỡ nhau, quan tâm nhau, lúc vui có nhau, lúc buồn cũng có nơi để dựa vào. Như vậy cũng là hạnh phúc rồi.

Đó là tâm sự của em hiện giờ ạ. Mong chương trình hãy cho em một lời khuyên. Vì giờ tâm em vẫn còn suy nghĩ về điều này nhiều lắm.

 

Em vẫn còn ghen và buồn, mặc dù em biết nó không đúng. Hiện giờ anh ấy vẫn đối tốt với em, vẫn lo lắng cho tương lai của 2 người, nhưng bản thân em biết, trong trái tim anh ấy, em sẽ luôn chỉ là người đứng thứ 2 thôi, tình yêu anh ấy đã dành cho người khác rồi. Em là người đến sau, đó là chuyện quá khứ, em cũng không trách gì được, chỉ là tình cảm anh ấy sâu đậm quá, anh ấy sẽ không thể mở lòng yêu em được, em có nên chấp nhận, như vậy và đến với anh ấy không. Trước đây, em chỉ muốn anh ấy mở lòng, được anh ấy quan tâm và là người quan trọng của anh ấy là được. Vậy mà giờ, anh ấy đã mở lòng với em rồi, em lại muốn mình có một vị trí quan trọng nhất trong trái tim anh ấy.

 

Có lẽ, em tham lam quá chăng?  Hay là em đang cân đo đong đếm trong tình yêu? Vì em cũng từng nghĩ, nếu qua đó, là em rời xa gia đình, rời xa bạn bè, tới nơi, mà điểm tựa duy nhất của em là anh ấy. Em biết anh ấy sẽ không bao giờ bỏ rơi em. Nhưng em từ bỏ nhiều thứ qua đó, cho một mối quan hệ không tên như vậy, cho người sẽ không thể mở lòng yêu mình, liệu có đáng không? Nhưng em biết, người em yêu nhất, người chiếm vị trí vô cùng quan trọng trong trái tim em hiện giờ là anh ấy. Lòng em cũng đã nghĩ, cứ đi tiếp, chấp nhận rằng mình sẽ chỉ là người thứ 2 trong lòng anh ấy, nhưng là người sẽ gắn bó và sống cùng anh ấy. Đâu cần phải là người yêu hay bạn đời gì cả. Bởi thời gian trôi đi, tình yêu sẽ phai nhạt, thay vào đó là tình nghĩa giữa hai người.

 

Em viết đến đây, lòng cũng nhẹ bớt phần nào, thay vì cứ để suy nghĩ trong lòng ạ. Nhưng thực tại em vẫn còn hay để ý và ghen với cậu em cùng phòng em lắm. Mặc dù em biết cái đó là em sai, em phải sửa lại. Vì nhiều lúc anh ấy nhắn tin cho cậu ấy mà không nhắn tin cho em. Nghĩ cũng tủi… Yêu nhiều nên nhiều lúc suy nghĩ lung tung cũng nhiều ạ.

 

Nhưng nghĩ lại thấy, mỗi lần anh ấy gọi điện thì chỉ gọi cho em, mặc dù thời gian gọi không được như trước, chuyển sang nhắn tin nhiều hơn là gọi, chắc cũng ngại với em ấy và chắc cũng sợ em ngại nói mấy chuyện tình cảm, hay mấy chuyện khác, chỉ nói mấy chuyện hỏi han cuộc sống bình thường. (Chắc nghĩ em chưa biết về mối quan hệ giữa hai người). Mong chương trình cho em lời khuyên ạ. Em chân thành cám ơn.

Em thân mến!

 

Có lẽ sau khi viết xong bức thư này đã giúp em phần nào được giải tỏa nỗi lòng của mình chất chứa bao lâu nay mà đến giờ mới có dịp được chia sẻ. Hẳn là khi nói ra tâm tư của mình cũng đã ít nhiều giúp em nhìn nhận rõ hơn về câu chuyện tình cảm của mình.

 

Tình yêu luôn “có những lý lẽ riêng của nó”, thật khó để lý giải, thật khó để phân định rõ ràng. Dù có thể em biết mình nên và không nên làm gì nhưng sau cùng em vẫn lựa chọn làm theo con tim mình mách bảo. Hơn nữa, có lẽ em nghĩ rằng tình yêu đồng giới không dễ dàng để có được, không dễ để gặp được một người “tâm đầu ý hợp” với mình, vì vậy mà càng khiến em trân trọng mối quan hệ này hơn.

 

Không biết em muốn chương trình tư vấn cho em về điều gì? Hiện tại băn khoăn của em là gì? Mong muốn của em lúc này là gì? Có phải em đang băn khoăn không biết nên dừng lại hay tiếp tục mối quan hệ này vì em luôn có cảm giác mình là người thứ hai trong tình cảm của anh ấy? Song, qua những điều em chia sẻ, chương trình cảm nhận được rằng em vẫn muốn giữ gìn cuộc tình này dù không có bất kì một sự ràng buộc, cam kết nào. Lựa chọn tiếp tục và tiếp tục sẽ như thế nào đều phụ thuộc vào sự chấp nhận của em. Nếu như em chấp nhận làm người thứ hai, chấp nhận có một hình bóng người khác trong cuộc tình của mình để được ở bên anh ấy thì có lẽ em sẽ phải cố gắng rất nhiều.

 

Những sự hy sinh, từ bỏ của em thật khó để nói có đáng hay không? Bởi nếu em từ bỏ một số điều để nhận lại điều mình mong muốn và khiến em hạnh phúc dù có thể hạnh phúc không thực sự trọn vẹn nhưng nếu em chấp nhận thì sự hy sinh của em đã được đáp lại. Vậy việc phân định đúng hay sai, xứng đáng hay không xứng đáng cũng không còn quá quan trọng nữa và không giúp em được điều gì cả.

 

Tình yêu luôn luôn tồn tại sự ích kỉ và chiếm hữu nhất định, đó là điều không thể tránh khỏi trong tình yêu. Mặt khác, đó cũng là việc hướng đến sự hoàn hảo, trọn vẹn về tình cảm và là một nhu cầu chính đáng. Chỉ có điều không phải lúc nào nhu cầu, mong muốn của chúng ta cũng được đáp ứng như mình kỳ vọng, vì vậy sẽ phục thuộc vào sự chấp nhận của mỗi người mà thôi. Tình yêu của em dành cho anh ấy cũng giống như anh ấy dành cho em trai kia vậy. Dù biết là tổn thương, biết là đau lòng nhưng vẫn không thể buông bỏ, không thể quên được.

 

Nhưng khác ở chỗ, anh ấy sẽ không có bất cứ hy vọng nào cả, còn em thì đang có những biểu hiện tích cực, sự cải thiện trong mối quan hệ của hai em. Hiện tại em cũng cảm nhận được tình cảm của anh ấy dành cho em, vị trí của em đối với anh ấy trong cách quyết định mỗi khi được đưa ra. Đó chẳng phải là điều em hằng mong muốn? Sự ràng buộc, cam kết, hứa hẹn đôi khi không quá quan trọng, mà quan trọng hơn hết là tình cảm của hai người dành cho nhau, có thực sự trân trọng nhau hay không?

 

Song, bên cạnh đó, có lẽ em cũng cần cân nhắc đến hoàn cảnh như hiện tại, có lẽ là khá phức tạp. Bởi nếu em tiếp tục sống cùng em trai kia trong khi mối quan hệ của em và anh ấy, của anh ấy và em trai kia lại chưa thực sự rõ ràng, dứt khoát. Như vậy hẳn sẽ làm tất cả mọi người cảm thấy khó xử, dè chừng trong cách cư xử của mình. Vì vậy, có lẽ em cần xem xét việc này để mọi người cảm thấy thoải mái hơn khi gặp nhau.

 

Chúc em sẽ có những lựa chọn thấu đáo, phù hợp nhất để bản thân cảm thấy thoải mái trong câu chuyện tình cảm này!

Cửa Sổ Tình Yêu
21.10.2020 - Bạn nam ấy sau khi làm quen cũng có tương tác với em. Nhưng 1 ngày em phát hiện bạn...
21.10.2020 - Hôm kia, nhân lúc anh ta đi chơi quên điện thoại ở nhà em mới đọc được tin nhắn gửi...
21.10.2020 - Thời gian gần đây, em có yêu thầm 1 người con trai, nhưng em ngại chưa dám thổ lộ vì...
20.10.2020 - Thông thường, chúng tôi nói chuyện đến 10h30 tối là tôi đi ngủ, em cũng bảo đi ngủ...
20.10.2020 - Mấy ngày trước em vừa tỏ tình với một bạn nam và bạn ấy đã từ chối em...
20.10.2020 - Em không biết nên bắt đầu từ đâu, mọi người bảo em còn trẻ con quá ! Do cách nóng...
19.10.2020 - Em hay quan tâm mỗi lúc cô ấy đau ốm, như mua thuốc, đồ ăn sáng, em thương cô ấy...
19.10.2020 - Có một hôm chú chồng em xuống nhà, thấy em nằm trong buồng, ông ta vào và đẩy em...
Có thể bạn quan tâm