Yêu nhau 3 năm nhưng tôi chưa từng gặp anh một lần

Ngồi hàng giờ trước màn hình máy tính, nhìn cái nick offline xám ngoét của anh, tôi tự hỏi không biết bao giờ anh mới online để trò chuyện với tôi. Chúng tôi vừa cãi nhau một trận nảy lửa, nguyên nhân là vì tôi khao khát muốn được gặp mặt anh lần đầu sau gần 3 năm yêu nhau. Anh đã từ chối thẳng thừng. Tôi không hiểu nổi lý do vì sao anh lại có phản ứng quyết liệt như thế mỗi khi tôi đề cập đến vấn đề này. Nó thật chẳng không bình thường chút nào. Người ta yêu nhau chỉ mong lúc nào cũng được ở bên cạnh người mình yêu. Vậy mà với chúng tôi thì ngược lại. 3 năm yêu nhau, chưa bao giờ gặp mặt. Tất cả chỉ qua email, tin nhắn hay những cuộc điện thoại chớp nhoáng. Tôi thèm một cái nắm tay, một nụ hôn, một cái ôm siết thật chặt từ anh. Tôi đã tiết kiệm đủ tiền để mua vé máy bay đến gặp anh. Nhưng anh lại từ chối.

 

Tôi và anh quen nhau trên một diễn đàn hát karaoke online. Vốn là một người yêu ca hát nhưng lại khá rụt rè và nhút nhát nên tôi chỉ thu âm rồi up lên mạng, tự nghe chơi. Tôi cũng chẳng kết bạn với ai vì tôi không tự tin vào giọng hát của mình, sợ người khác nghe xong sẽ kêu chán. Cứ ngoài giờ học, về đến nhà là tôi lại chui vào phòng riêng rồi đóng cửa im ỉm để nghêu ngao thỏa mãn niềm vui nhỏ bé của mình. Cho đến một ngày, khi đăng nhập vào trang cá nhân, tôi nhận được lời mời kết bạn của anh, kèm theo một đống comment vào những bài hát của tôi khen rằng tôi hát hay như ca sĩ vậy. Tôi đỏ mặt khi lần đầu tiên có người khen giọng hát của mình như vậy. Danh sách bạn bè của tôi cuối cùng cũng có được một người.

 

Lần đầu tiên có một người khen tôi hát hay

 

Kể từ đấy, cứ mỗi lần tôi hát bài mới, anh lại lên nghe kèm theo những lời khen ngợi làm tôi hết sức vui sướng. Tôi dạo qua trang cá nhân của anh, nghe thử mấy bài anh hát. Rồi tôi đâm nghiện giọng hát trầm ấm, tình cảm của anh tự lúc nào. Anh mở lời trò chuyện với tôi trước. Ban đầu, tuy còn khá ngượng ngùng nhưng tôi cũng vui vẻ đáp lại những câu chuyện của anh. Dần dần, chúng tôi trở nên thân thiết, những cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra ngày này qua ngày khác mà không biết chán.

 

Dần dần, chúng tôi trở nên thân thiết, những cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra ngày này qua ngày khác mà không biết chán.

 

Anh nói với tôi rằng đang theo học ngành kinh tế ở một trường đại học danh tiếng bên Úc. Gia đình anh cũng chuyển hết sang bên đó định cư. Ở Việt Nam chỉ còn ngôi nhà mà bố mẹ anh để lại để thỉnh thoảng về nước thăm lại bà con, họ hàng. Anh gửi cho tôi một vài tấm hình của anh. Nhìn anh khá bảnh trai. Qua lời kể của anh, tôi hình dung ra được bức tranh hoàn hảo về một người đàn ông học sâu, biết rộng, hát hay, gia cảnh lại khá giả. Tôi dường như bị mê hoặc bởi tất cả những gì thuộc về anh.

 

Anh cũng hỏi han tôi nhiều hơn. Tôi có người để chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Chúng tôi hàng ngày trò chuyện rồi hát cho nhau nghe. Nhưng tất cả không chỉ dừng lại ở đó. Ngày Valentine 2 năm trước, anh tỏ tình với tôi.

Khỏi phải nói tôi sung sướng và hạnh phúc đến mức nào. Lần đầu tiên tôi được một chàng trai tỏ tình. Tôi càng vui mừng hơn nữa vì người đàn ông thích mình lại vô cùng tuyệt vời. Tôi nhận lời yêu anh ngay lập tức. Mặc dù chưa hề gặp anh lần nào, nhưng tôi chẳng bao giờ nghi ngờ những điều mà anh nói về bản thân là dối trá.

 

Tôi sung sướng và hạnh phúc khi anh nói lời yêu

 

Trong khoảng thời gian yêu nhau, chúng tôi vẫn giữ nguyên những nếp sinh hoạt cũ. Thường xuyên online và chat voice. Ngoài ra, thỉnh thoảng anh gọi điện trò chuyện với tôi. Tuy anh luôn cố gắng tạo cho tôi cảm giác rằng anh lúc nào cũng ở bên cạnh tôi, nhưng trong lòng tôi nhiều lúc cũng không khỏi cảm thấy trống trải. Đi ngoài đường, nhìn những cặp đôi khác tung tăng dắt tay nhau dưới phố, trao nhau những nụ hôn đắm đuối, tôi lại thấy mình sao mà đơn độc đến thế, cứ như mình chưa có người yêu vậy. Tôi mong một lần anh về nước và chúng tôi có thể gặp nhau, nhưng anh luôn lảng tránh mỗi lần tôi đề cập đến chuyện đó. Anh nói không thể sắp xếp được lịch học rồi đi làm thêm… Ban đầu, tôi còn tin vào những lý do đó rồi thông cảm hơn cho anh. Tôi tự an ủi mình rằng yêu xa thì phải chịu thiệt thòi vậy thôi. Nhưng trong suốt hơn 3 năm, chẳng nhẽ anh không một lần có được một kỳ nghỉ. Anh luôn miệng nói khao khát muốn được gặp tôi, nhưng kỳ nghỉ hè, rồi nghỉ đông trôi qua, anh đều bỏ lỡ. Dần dần, khi tôi nài nỉ anh cố gắng sắp xếp thời gian để về nước thăm tôi một lần, anh bắt đầu tỏ ra cáu bản, nói tôi sao mà lắm chuyện, khi nào về được anh khắc về, không cần tôi phải nhắc. Rồi anh offline đến tận vài ngày, mặc kệ tôi cố gắng tìm cách liên lạc. Tôi tự nhủ, chắc anh không có thời gian thật. Thế nên tôi đi làm thêm để tiết kiệm tiền mua vé máy bay sang đó gặp anh một lần.

 

Tôi đi làm thêm để tiết kiệm tiền sang Úc gặp anh một lần

 

Cầm số tiền tiết kiệm đủ để cho một chuyến du lịch sang Úc trong 5 ngày, tôi sung sướng báo tin cho anh biết. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là thái độ vô cùng khó hiểu của anh. Anh nhất quyết không cho tôi biết địa chỉ rồi nói rằng sợ tôi đi đường xa mệt, ra nước ngoài không tránh khỏi bỡ ngỡ, anh rất lo cho tôi và không muốn tôi sang bên đó. Tôi một mực nói rằng mình đủ chín chắn để có thể tự sang đó một mình. Tôi tha thiết muốn được gặp anh từng giờ từng phút. Thế là anh nổi cáu, rồi chúng tôi cãi nhau.

 

Tôi không hiểu anh nghĩ gì, khi mà yêu tôi nhưng dường như luôn cố tình trốn tránh tôi. Điều này không khỏi làm tôi cảm thấy mối quan hệ này thật không bình thường chút nào. Anh thừa sức có thể bay về Việt Nam với tôi nếu anh muốn. Còn vì nếu anh thực sự không có thời gian, tôi hoàn toàn sẵn sàng bay sang Úc để gặp mặt anh cơ mà. Nhưng cho dù thế nào tôi cũng chỉ nhận được lời từ chối từ anh. Phải chăng anh có điều gì giấu diếm tôi. Chẳng hạn như tất cả những điều tôi biết về anh hoàn toàn là giả dối? Mặc dù yêu anh thật lòng, nhưng tôi cần niềm tin để đi tiếp trong mối quan hệ này. Tôi phải làm sao đây?

Phương Hà (ghi)

Ý kiến bạn đọc
30.3.2020 - Cuộc gặp mặt diễn ra bình thường, cả hai nói chuyện bình thường nhưng người đó không...
30.3.2020 - Con sinh năm 1999 và anh trai sinh năm 1986 cách mẹ bạn gái có vài ba tuổi kéo theo...
30.3.2020 - Cháu chơi với con trai vui vẻ, hoà đồng với tất cả các bạn và bây giờ cháu rất yêu...
30.3.2020 - Hai đứa em rất mệt cũng nhiều lần bỏ nhau nhưng rồi vì còn thương nhau nhiều nên quay...
29.3.2020 - Lúc đấy em có khủng bố tin nhắn bạn ấy vì em chỉ nghĩ cho bản thân, lúc nào cũng muốn...
29.3.2020 - Em là nữ, là người đồng tính, năm nay 26 tuổi. Em và bạn gái quen nhau được hơn năm...
29.3.2020 - Và đến bây giờ đã trọn 15 năm vợ chồng. Thời gian đó vợ chồng mình cũng thường xảy ra...
29.3.2020 - Em xin lỗi mẹ qua tin nhắn thì lúc đó em đã nhận ra là mọi thứ đang như ngoài tầm...
Có thể bạn quan tâm