Bất lực, tại anh hay… tại ả?

Sự cởi mở, tự nhiên chốn phòng the khiến vợ chồng tin cậy nhau hơn, việc gối chăn càng thêm nồng nàn.

Lẽ nào, một người vợ lành mạnh về thể chất, lại không có lúc khát khao ham muốn cái nhu cầu ân ái rất bản năng của con người? Trong khi đó, người chồng lại trơ như đá, lạnh như băng thì sao chẳng hẫng hụt?
Khoan hãy bàn tới những người đàn ông bất lực bẩm sinh vì lý do bệnh lý, chỉ nói về những người đàn ông bình thường, thậm chí khi mới kết hôn còn có khả năng tình dục mạnh mẽ nhưng sau một thời gian chung sống, khả năng ấy cứ suy giảm dần rồi trở thành “bất lực” lúc nào không biết vì nguyên nhân tâm lý.

Giả mãi thành… thật

Nếu so sánh với bệnh lãnh cảm của phụ nữ, bệnh bất lực của đàn ông còn tồi tệ hơn. Một người vợ bị lãnh cảm nếu yêu chồng, chiều chồng vẫn có thể cho chồng hưởng niềm vui ân ái, dù bản thân không hứng thú và vẫn có khả năng sinh đẻ bình thường.

Nhưng người đàn ông bất lực sẽ làm mất đi hạnh phúc ái ân, một giá trị của hôn nhân hiện đại. Điều này không chỉ gây hẫng hụt trong mối quan hệ mà còn hẫng hụt ở chính bản thân anh ta. Họ thường sống trong trạng thái tâm lý u buồn, hay cau có, bẳn gắt, bực tực vô cớ.
Nó không chỉ ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình mà còn ảnh hưởng đến công việc làm ăn, đến khả năng giao tiếp với những người xung quanh. Từ chỗ mất tự tin ở khả năng đàn ông có thể dẫn tới mất tự tin trong công việc, hạn chế đóng góp của họ cho gia đình và xã hội.
Một ông chồng hơn 40 tuổi chia sẻ với chuyên gia tâm lý: Một hôm đang ngồi xem ti vi, trong vở kịch có một nhân vật nam dâm đãng, đáng khinh. Vợ buông luôn một câu: “Ôi dào, đàn ông thế cả!”.

Lời qua tiếng lại, lúc đầu có vẻ nói đùa, về sau căng thẳng dần, người vợ kết luận: “Thằng đàn ông nào thấy gái chẳng như mèo thấy mỡ”. Chồng tức quá không biết làm thế nào, từ đó như để chứng minh đàn ông không phải ai cũng “thế cả”, anh ta kiên quyết không chủ động trong chuyện chăn gối với vợ nữa.
Chắc chị cũng nghĩ: “Anh chẳng cần tôi thì tôi cần gì anh”. Mấy năm sau, chuyện cãi nhau vớ vẩn đã rơi vào quên lãng nhưng cả hai vẫn chẳng ai “cần” ai. Anh ta bộc lộ: “Không hề có ham muốn tình dục, nhất là với vợ”.
Lại một ông chưa đến 50 tuổi thở dài: “Vợ tôi cứ động đến là vùng vằng. Thấy kích rích quá lâu dần nhịn mãi thành quen. Bây giờ có mời cũng chịu”. Biết đâu bà vợ ông ta chẳng nghĩ càng “vùng vằng” như thế, chồng càng tôn trọng hơn, con người mình càng “cao quý” hơn?

Chất xúc tác cho sự tin cậy

Với người lớn tuổi, nếu sao nhãng đi chừng một năm trở lên, khả năng tình dục có nguy cơ khó phục hồi lại được. Tuy nhiên, đâu phải tất cả đàn ông trong trường hợp ấy đều chịu “ăn nhạt”? Có người tình cờ gặp cơ hội đã thử và điều ngạc nhiên là anh ta lại tìm thấy “phong độ” cũ. Tiếc là không phải với vợ mình mà với… người khác!

Nếu trong mắt một người phụ nữ, đàn ông như củ khoai, củ ráy, chẳng gây cho họ một chút xúc cảm gì thì đàn ông cũng sẽ nhìn họ bằng con mắt như vậy. Cho dẫu họ có chút nhan sắc, tài năng đi nữa, thái độ cao ngạo ấy cũng làm cho đàn ông cảm thấy họ nhạt phèo. Nếu bạn bày tỏ khát khao ân ái với chồng thì điều đó mới kích thích niềm khao khát ấy ở anh ta và chàng cũng biểu lộ như thế với vợ.
Sức hấp dẫn thể xác ấy làm cho tình vợ chồng thêm đằm thắm mặn mà, gắn bó với nhau hơn. Thiếu nó, khác nào hai anh đàn ông ở với nhau, cho dù có tâm đắc đến đâu cũng chưa phải tình yêu, hạnh phúc. Đó là chưa kể đối với đàn ông, sự ham muốn của vợ đối với mình được coi như biểu hiện của tình yêu.

Nếu vợ chồng yêu thương nhau chân thật, chẳng việc gì phải kiềm chế hay giấu giếm nhu cầu ấy. Chính sự cởi mở, tự nhiên làm cho họ tin cậy nhau hơn. Các nhà tình dục học còn cho rằng chỉ khi nào người đàn bà chủ động trong chốn phòng the mới dễ đạt đến đỉnh cao khoái cảm của niềm ân ái vợ chồng và làm được như thế, chẳng có người đàn ông bình thường nào lại trở thành “bất lực”.

Có thể bạn quan tâm