Sợ mất trinh nên mặc quần làm "chuyện ấy"

Nếu có thời gian, bạn hãy nghe trọn vẹn một chương trình tư vấn tình dục, tình cảm, giới tính của các chuyên gia tâm lý, bác sỹ trên các diễn đàn của truyền thông.
Trong những lời tâm sự không đầu, chẳng có cuối này, bạn trẻ cả nam lẫn nữ đều có nhiều băn khoăn với những câu hỏi cực kỳ ngô nghê về tình cảm, những nỗi sợ hãi thiếu cơ sở khoa học về tình dục.
 
Nỗi sợ "lạ"
 
Một bạn gái tự giới thiệu, tên H., ở Thanh Hóa, hỏi: "Em và anh ấy rất yêu nhau. Em muốn giữ cái ngàn vàng đến đêm tân hôn. Anh ấy đã rất bức xúc, thế là chúng em quan hệ tình dục nhưng em vẫn mặc quần. Về nhà, em thấy ướt ở đũng quần. Liệu tinh trùng của anh ấy có tự chui vào cổ tử cung, làm em có thai được không?".
 
Bác sỹ sản khoa tên Thu, người tư vấn trong chương trình, nói: "Cô gái tên H. hỏi câu hỏi ngô nghê và thiếu cơ sở khoa học quá. Sinh viên cao đẳng rồi mà chẳng hiểu chút gì về sức khỏe sinh sản, về cơ chế thụ thai, về tình dục cả...".
Bác sỹ Thu giải thích: "Quan hệ tình dục khi vẫn mặc quần, dù tinh trùng có phóng ra, cũng không thể làm cô gái thụ thai được. Vì, khi ra ngoài không khí, tinh trùng nhanh yếu, nhanh chết. Nó không thể xuyên qua lớp quần dày để chui vào bên trong phần kín của phụ nữ được". Còn, chuyện đũng quần của cô gái H. ướt và đó là nỗi sợ hãi, thì bác sỹ Thu giải thích rằng: "Đó là do cô gái bị kích thích, chất dịch trong chính phần kín tiết ra, làm ướt chứ không phải là tinh trùng của người yêu làm ướt".
 
Bác sỹ Thu kể về một cô gái tên V. (ở Hải Dương), hỏi một câu hỏi "cực lạ", làm tất cả kíp thực hiện chương trình tư vấn phải "sốc" và thấy khó hiểu. V. giới thiệu, mình là sinh viên đại học dân lập, con nhà lành; trước khi yêu đã tìm hiểu về tình dục và sức khỏe sinh sản rất kỹ. Giới thiệu thì "kêu" như vậy, nhưng câu hỏi V. đưa ra thì cực "sốc", vì sự thiếu hiểu biết đến kỳ lạ.
 
V. cho biết, em và người ấy yêu nhau được 2 năm. Cả hai đều thống nhất phải "giữ gìn". Em và người ấy đều chứng tỏ sự trong sáng của mình cho đối phương biết. Anh ấy cho em xem "cái ấy" của mình và nói: "Em thấy chưa, anh chưa từng "yêu" (tức quan hệ tình dục) cô gái nào, anh vẫn còn trinh tiết nên "cái đầu" (dương vật) nó mới ngậm miệng vào nhau như thế. Người đàn ông quan hệ tình dục dù chỉ một lần thôi, cái đầu mở ra, trông như hoa chuối ấy, sợ lắm. Người yêu em nói vậy có đúng không?".
 
Bác sỹ Thu nói: Nghe xong câu hỏi này, tôi thấy "sốc" vì sự ấu trĩ của đôi người yêu tên V. này. Tôi giải thích với bạn V. rằng, bạn trai của bạn không hiểu gì về tình dục, về giới tính và về những bộ phận trên cơ thể mình. Đúng như V. nói thì, người bạn trai của V. đang có vấn đề liên quan đến sức khỏe của "cái ấy". Anh ta sẽ phải đi phẫu thuật bao quy đầu, nếu không sẽ không thể quan hệ tình dục được, không thể có con. Người đàn ông trinh tiết hay không, không liên quan đến cái sự "ngậm miệng" của "cái ấy". Bác sỹ Thu bần thần: "Tôi đã nghe tiếng V. khóc trong điện thoại khi nghe tôi tư vấn. V. nói rằng, cháu tưởng anh ấy đúng, bây giờ thì cháu thất vọng. Anh ấy "lừa" cháu... Suy nghĩ của V. thật lệch lạc, bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết, nhưng vì đang trong tâm trạng bức xúc nên V. không thể nghe tôi giải thích tiếp".
 
Tranh chồng, cướp vợ
 
Trao đổi với chúng tôi, tiến sỹ tâm lý Thu Hoài (Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam) ngao ngán: "Chị em mình cả nên phải tư vấn tận tâm thôi. Thực tình, tôi rất ghét những người phụ nữ tranh chồng, phá hạnh phúc gia đình người khác. Ngày nào cũng có ít nhất 5-7 cuộc gọi xin tư vấn về vấn đề trên. Tôi ấn tượng với hai phụ nữ có học, có địa vị xã hội, nhưng mỗi người phá hạnh phúc gia đình người mình yêu một cách khác nhau. Người phụ nữ tên Thanh, tôi ấn tượng theo dạng thương cảm và có phần nể phục chị".
Tiến sỹ Thu Hoài kể tiếp: "Người phụ nữ tên Thanh này yêu rất đặc biệt. Xét ở góc độ đạo đức thì chị ta cũng là dạng tranh chồng nhưng tình yêu của chị này làm tôi xúc động. Chị Thanh là giám đốc điều hành của một công ty 100% vốn nước ngoài. Chị quen và yêu anh Đ. (là tiến sỹ, trưởng khoa gì đó của một trường đại học). Cả hai người từng có thời gian đi học lấy bằng tiến sỹ ở nước ngoài. Họ là những người "học gạo" nên hiểu giá trị của lao động, của trí tuệ. Họ yêu và quan tâm đến nhau rất nhẹ nhàng, tinh tế. Anh Đ. có vợ và 2 đứa con. Chị Thanh tôn trọng gia đình anh Đ. một cách tuyệt đối. Chị cho rằng, chị là người đến sau nên chấp nhận thiệt thòi. Họ quan tâm, giúp đỡ nhau trong công việc, chia sẻ với nhau những khó khăn, trăn trở và tin tưởng nhau tuyệt đối. Họ vừa yêu vừa nể trọng nhau nên chẳng ai nói ra rằng phải như thế nào, phải ra sao? Với họ, tình yêu không nhất thiết là tờ giấy kết hôn, là sự ràng buộc hay con cái mà là đã làm gì được cho nhau?
 
Nhiều lần chính anh Đ. đã bỏ chị Thanh để chị đi tìm hạnh phúc cho mình. Chị Thanh chấp nhận. Chia tay nhiều lần, họ lại vẫn "lao" đến với nhau, lần sau nồng nàn hơn lần trước... Những lúc khó khăn, ốm đau, nhà có việc, chị Thanh không bao giờ báo cho anh Đ., vì cho rằng, mình tự nguyện thì phải tự sống. Gia đình anh Đ. có chuyện, con anh Đ. ốm, chị Thanh không trực tiếp đến thăm nhưng chị tìm thuốc, tìm bác sỹ giỏi để anh đưa con đến chữa... Chính vì thế mà anh Đ. không thể chia tay chị Thanh. Họ cứ yêu nhau như thế. Họ xin tôi một lời khuyên.
 
Trong trường hợp này, cả hai người tự nguyện yêu nhau, không ảnh hưởng, tranh cướp gì của nhau, chỉ giúp đỡ nhau, khuyên gì đây? Thật ra, tôi thấy tội cho chị Thanh, khuyên chị ấy dừng lại. Chị ấy đã thực hiện nhưng anh Đ. quá tốt, họ vẫn ở với  nhau nồng nàn nhưng cũng sẵn sàng như chưa có gì, vì sự nể phục, tôn trọng nhau đến tuyệt đối.
 
Tiến sỹ Thu Hoài ấn tượng tốt về chị Thanh bao nhiêu thì ấn tượng xấu về chị Hồng Đào (Hà Nội) bấy nhiêu. Theo tiến sỹ Hoài, chị Đào xin tư vấn nhưng là xin những "chiêu độc" để cướp chồng người khác. Chuyện tình của chị Đào với người đàn ông P. có 1 vợ và 4 đứa con (2 trai, 2 gái) bắt nguồn từ những phi vụ làm ăn. Chị Đào cần việc, anh P. cần người giúp, họ "cạ" với nhau để kiếm tiền. Chị Đào phục cách kiếm tiền bằng mọi giá của anh P. Như vậy, ngay trong chuyện yêu chị Đào và anh P. đều có những toan tính riêng của mình. Vợ con đề huề, anh P. vẫn ca bài ca cũ rích: "Anh sống với vợ chỉ là nghĩa vụ, không có tình yêu. "Chuyện ấy" không xảy ra, ly thân từ lâu rồi. Anh sẽ bù đắp cho em".
 
Chị Đào tin và chờ đợi anh P. bỏ vợ. Nhưng, mỗi năm, vợ chồng họ lại gắn kết hơn bằng 1 đứa con. Chị Đào nghe anh P. giải thích: "Đấy là kết quả của lúc say. Em chấp người say làm gì?". Lúc đó, tình yêu đối với P. càng dâng cao. Chị Đào ghen ngược, mắng vợ anh P. không biết thương chồng, lúc say cũng vắt kiệt sức, cứ để đẻ rồi lại bắt anh P. nai lưng ra kiếm tiền nuôi bọn trẻ, còn mình thì chỉ hưởng thụ...
 
Biết chuyện, anh P. bảo vợ, "chuyện qua đường ấy mà", em quan tâm làm chi. Thực tế, không yêu vợ, sao cặp vợ chồng ấy lại có 4 đứa con đẹp như thiên thần thế? Thấy không tranh được chồng người khác bằng phương pháp ghen ngược, chị Đào tức tốc bắt anh P. phải có trách nhiệm với mình bằng việc, "yêu" để có con, sau đó, nuôi 2 mẹ con chị. Anh P. chấp nhận nhưng cứ đến ngày chị Đào đi soi trứng, cơ hội thụ thai cao, gọi điện cho anh P. là anh nói đang đi công tác; rồi thì dạo này rượu bia nhiều, chất lượng "tinh binh" kém, phải xét nghiệm. Anh P. đưa ra hàng trăm lý do rất "khổ sở" khiến chị Đào mềm lòng để "hoãn binh". Mỗi lần gặp nhau, chị Đào đều bòn tiền của anh P... Sau mỗi lần như thế, anh P. cũng "hành" chị Đào đến mất ăn, mất ngủ.
Có thể bạn quan tâm