Bố luôn là chỗ dựa vững chắc của con

Bố của con không phải là người giàu có về tiền bạc, cũng không phải là một vai vế nào đó trong xã hội nhưng với con bố lại là tất cả.

Một buổi chiều chủ nhật trời khá âm u và ảm đạm. Đông đến mang theo biết bao điều thú vị, cùng với nó là từng cơn gió bấc lạnh thấu da thịt....

Và con lại lên đường trở về Hà Nội để ngày mai con kịp đi học. Đây không phải là lần đầu tiên bố chở con ra ga vì ít nhất con cũng đã sắp hoàn thành kì học đầu tiên tại trường đại học. Nhưng thực sự trong lòng con rộn ràng lên bao điều. "Chào mẹ, con đi" chia tay mẹ ở nhà con cố gắng hết sức để không lộ ra niềm nức nở không nói lên lời. Ra đến đầu ngõ, cơn gió rét khiến lòng con tê tái. Rồi con không cảm thấy lạnh nữa vì... con đang ngồi sau lưng bố. So với vũ trụ bao la tấm lưng bố chẳng thấm vào đâu nhưng lúc này đây và với cuộc đời con nó thật ý nghĩa biết bao. Gió rít từng cơn chẳng làm gì con được, con cảm thấy cuộc sống thật ấm áp biết bao.

Từ nhà đến ga Hải Phòng cũng gần 10 cây số. Ngồi trên xe con nghĩ lại bao chuyện đã qua, về gia đình mình, về bố.Hơn ai hết, con biết mình đang lớn lên từng ngày dù là tuổi tác hay suy nghĩ. Con không sợ trở thành người lớn vì nó cho con cơ hội để hiểu được tình yêu thương bao la, sự hy sinh vĩ đại của bố mẹ dành cho chị em con. Con chẳng thể nhớ hết được những gì đã xảy ra lúc con còn nhỏ nhưng bây giờ con có thể hiểu được : bố là chỗ dựa vững chắc cho con.

Con nhớ những ngày lên Hà Nội thi đại học. Bố xin nghỉ làm. Giữa cái nóng như thiêu như đốt của tiết trời tháng 6, hai bố con ướt đẫm mồ hôi trên xe buýt. Đó cùng là lần đầu tiên con được đi xe buýt. Con hình dung lúc đó bố con mình chẳng khác gì bố con nhà Mộc trong phim cả. Con nhớ lúc đó bố đã mua một cái điếu cày thì phải. Ba ngày thi con biết đối với cả con và bố chẳng yên giấc. Bố đã cùng con đến trường thi và chờ đợi trong niềm lo lắng suốt hơn ba tiếng đồng hồ. Con nhớ khi chia tay bố để bước vào, bản thân con cũng sợ, sợ nhiều thứ. Con lo mình sẽ không làm được bài, con lo mình sẽ phụ công bố mẹ và biết bao con người nữa cũng đang đặt hy vọng nơi con. Và con đã vượt qua, ngày biết tin con đỗ chắc bố mẹ vui thật nhiều. Những bữa cơm bình dân ngày ấy chắc suốt đời con không quên vì bữa nào bố cũng bắt con ăn thật nhiều. Nhất là biết con đã hoàn thành tốt môn văn thi đầu tiên, con đã ăn cả một cái đùi gà thật bự.

Ngày nhập học bố cũng cùng con đến trường. Giờ nghĩ lại con thấy mình giống như đứa trẻ lớp 1 ngày đầu tiên đi học vậy trong khi con đã 18 tuổi, đã trở thành sinh viên. Suốt một tuần đầu lạ lẫm với trường lớp mới, nhà trọ người ta chưa kịp sửa xong, dù tốn kém bố cũng quyết cho con nghỉ tại nhà khách Sơn La trên đường Nguyễn Trãi một tuần. Đó cũng là nơi sau này con nhớ mãi và mỗi ngày đi học qua con đều nhìn tới. Con càng hiểu thế nào là : "Công cha như núi Thái Sơn

  Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"

Và trong tất cả mọi chuyện bố đều lo lắng chu đáo cho chúng con.

Khi chứng kiến những người bạn của mình bố qua đời hoặc chạy theo hư ảo của tình ái ngoài cuộc sống, bỏ bê gia đình, con cảm nhận rất rõ nỗi đau và sự thiệt thòi của họ. Và điều đó càng khiến con hiểu rõ mình may mắn như thế nào. Bố của con không phải là người giàu có về tiền bạc, cũng không phải là một vai vế nào đó trong xã hội nhưng với con bố lại là tất cả. Trong suy nghĩ của con bố là người sống tình cảm, chu đáo, chịu khó và thẳng thắn. Điều đó có ảnh hưởng đến con rất nhiều. Con thầm cảm ơn cuộc sống đã cho con một gia đình ấm áp đến thế. Con mong điều đó sẽ mãi mãi tồn tại.

Mỗi bước đường con đi, con biết đều luôn có bố mẹ bên cạnh dõi theo và ủng hộ con. Ngày nghỉ đợi con về nhà. Có những đêm con trằn trọc không ngủ vì nhớ nhà. Tàu dừng bánh xuống ga, con chạy thật nhanh vì con biết... bố đợi con bên ngoài.

Bây giờ con lại lên tàu nhưng là chuyến tàu về Hà Nội. Đoạn đường thì vẫn thế nhưng với con nó sẽ xa hơn. Chào bố con đi. Cảm ơn vì bố đã là bố của con. Ai đó nói rằng: giá đâu đó có người đợi tôi. Con cảm ơn gia đình của con - bến đậu nơi con trở về!

Có thể bạn quan tâm