Mùa đông đi mãi còn thương yêu ở lại

Thôi đành chờ ngày thoảng gió trôi, mùa đông đi mãi còn thương yêu ở lại. Để mặt trời lại ghé thành phố thật sớm và thật yêu.

Hai đường thẳng song song...

Bạn thân, nếu một ngày tớ yêu cậu...

Đã rất muộn và những bộn bề của công việc tạm gác vào một nơi xa xôi, em ngủ vùi trong một giấc mơ anh biết rằng rất đẹp. Anh gửi tin nhắn nhắc em đắp chăn khi gió mùa về. Tin nhắn em gửi lại với biết bao âu yếm, anh như thấy cả mùa đông dịu dàng vắt ngang.

Cái rét ngọt của mùa đông năm nay là lần thứ bao nhiêu của đôi ta rồi em nhỉ? Để những khi đi bên nhau bàn tay em nằm ngoan gọn trong bàn tay anh. Hai con người tự ủ ấm cho nhau. Thế mà mùa đông cũng khẽ khàng cất bước.

Anh nhớ mùa đông đầu tiên mình quen nhau, anh tặng em đôi găng tay hình chú thỏ. Em ngượng ngùng nhận lấy nhưng chẳng đeo. Anh trách hờn ra sao em cũng mặc, đôi găng tay nằm nguyên trong tủ. Anh ngỡ em không thích nên buồn hoài. Mãi tới sau này em mới bảo, đeo găng rồi chẳng được nắm tay anh. Anh cười, mừng vui ôm em từ phía sau, như ôm cả trời thương yêu không ngớt vào lòng.

Mùa đông đi mãi còn thương yêu ở lại

Mùa Đông là mùa kỷ niệm của đôi ta (Ảnh minh họa)

Anh nhớ ngày Giáng sinh lạnh căm em ngồi sau anh. Đoạn đường đông đúc nhưng xa ngút dài, em nằng nặc đòi lên thánh đường làm lễ. Anh đứng bên, lặng yên nhưng chẳng hiểu. Khi ra về em bảo em yêu anh. Lời yêu khẽ khàng mà ngọt đậm. Anh nắm tay em thật chặt, ngỡ rằng chẳng gì có thể chia cách đôi ta.

Anh nhớ mùa đông năm ngoái, em dỗi hơn bỏ anh ở lại trong góc cà phê vắng. Anh dắt xe đuổi theo, cùng em đi bộ cả quãng đường dài. Trời rét căm căm, chỉ lo em cảm rồi ốm. Nhìn đôi bàn tay run lên vì lạnh, thương lắm mà em chẳng hiểu ra.

Anh nhớ những ngày đông giá em cuộn tròn trong chiếc chăn ấm và nhắn tin nói nhớ anh vô chừng. Vượt đường xa mưa gió, anh gõ cửa nhà em, đánh thức em với cốc cacao ấm nóng. Anh biết rằng em sẽ thích. Thương yêu, đôi khi giản dị vậy thôi, em nhỉ?

Anh nhớ những ngày bài vở và công việc chồng chất như núi. Mỗi người trong chúng ta lao vào những bận rộn của riêng mình. Mồ hôi mùa đông rơi hoài trên trán. Xót lòng chỉ muốn nắm mãi đôi bàn tay gầy guộc ấy.

Có phải anh bồng bột và nông nổi lắm phải không em khi luôn muốn “đánh cắp” em khỏi những bộn bề rắc rối của cuộc sống này, để tới một nơi chẳng ai biết chúng ta là ai hết, để anh có thể đặt lên môi em nụ hôn rất nhẹ, và ôm em thật ấm những khi dạo phố phường.

Thôi đành chờ ngày thoảng gió trôi, mùa đông đi mãi còn thương yêu ở lại. Để mặt trời lại ghé thành phố thật sớm và thật yêu. Để anh biết mình lại có thêm ngày nữa được ở cạnh em, được đi bên em như một người thân thiết. Để anh có thể gõ cửa em sáng sáng, kéo em ra khỏi nhà bằng lời đề nghị: Cùng anh ngắm mặt trời mọc, nghe em!

Có thể bạn quan tâm