Người... nhạt

Là mối tình đầu của nhau, yêu nhau hơn sáu năm nhưng đến giờ tôi vẫn chưa nghĩ đến chuyện sẽ lấy anh. Ba mẹ tôi bắt đầu hối thúc, tôi chỉ biết cười vì tự hiểu sẽ không có chuyện tôi thành vợ anh.

Người... nhạt

Thời sinh viên, anh học rất giỏi, năm nào cũng được học bổng. Ra trường, anh kiếm được một công việc ổn định với mức lương kha khá. Tính anh hiền lành, cư xử với tôi rất từ tốn, ân cần. Mỗi khi hai đứa ngán cơm bụi, anh luôn là người chủ động rủ tôi về nhà anh ăn cơm. Lần nào anh cũng đảm nhận vai trò bếp trưởng, tôi chỉ việc ngồi chờ và thưởng thức. Một người đàn ông như thế thì tôi còn đòi hỏi gì nữa? Vẫn còn! Tôi trông chờ ở anh một ý chí cầu tiến, một thu nhập đáng kể để tôi có thể yên tâm xem anh là chỗ dựa trọn đời.

Tôi không thích làm dâu, anh cũng không muốn ở rể. Cách duy nhất dung hòa được ý muốn của hai đứa là phải có nhà rồi mới kết hôn. Ngoài ra, tôi còn muốn dư dả chút ít để phụ giúp cha mẹ. Tôi không muốn chuyện tiền bạc trở thành mối quan tâm hàng ngày và là kẻ phá hoại hạnh phúc sau này của chúng tôi. Anh cũng đồng ý với tôi về điều đó nhưng sau bao năm, vẫn thấy anh bình thản dừng chân tại chỗ, chưa có hành động cụ thể nào về việc kiếm thêm thu nhập. Nhiều lần, tôi hỏi anh có ý định làm thêm gì đó không thì anh lắc đầu, bảo thật tình là anh cũng không biết làm gì khác. Tôi gợi ý anh nên kinh doanh cái này, cái kia phù hợp với sở trường của anh, tất bật ngược xuôi tìm cách tạo quan hệ giúp anh làm ăn nhưng lần nào anh cũng lắc đầu nói không làm được, dù chưa hề thử sức. Được vài lần tôi thấy nản, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

Càng ngày tôi càng thấy anh nhạt nhẽo. Đi bên anh, tôi chẳng còn thấy vui vẻ, hạnh phúc, chỉ thấy chán chường và thất vọng. Những người biết chuyện đã cười mỉa cho là tôi quá tham lam khi đã có một chàng trai thông minh, hiền lành vẫn chưa hài lòng, còn đòi hỏi quá nhiều. Nhưng, nếu sống với một người chỉ biết bằng lòng với hiện tại và không có ý chí cầu tiến thì liệu sau này tôi có tìm được hạnh phúc?

Có thể bạn quan tâm