Tình cha

Hôm qua xe bị cán đinh mà ông gọi đến ba lần hỏi tôi vá chưa và coi chừng bị người ta lừa tiền. Chỉ bấy nhiêu thôi, tôi biết cha vẫn luôn lo lắng cho mấy anh em biết nhường nào.

Tôi thường viết về mẹ, nói về mẹ nhiều hơn về cha, điều đó không có nghĩa tôi không thương cha nhưng cách tôi thể hiện không giống như tôi từng dành cho mẹ. Cha là một giáo viên cấp hai ở một ngôi trường be bé của một xã vùng nông thôn, nằm cách xa thị trấn vài trăm km. Tôi cũng không nhớ cha đã đi dạy từ năm nào, chỉ biết học trò lớn nhất của cha giờ cũng gần 40 tuổi. Cha không dạy những môn chính như Toán, Văn, Vật lý, Hóa học hay Anh văn, cha dạy môn học sinh rất không ưa: Lịch sử, Địa lý vì phải học bài nhiều.

Nếu ai từng học cha tôi thì với ông học bài không phải là cách để đối phó hay đạt điểm cao, cái cần ở người học sinh là phải hiểu bài, biết vẽ hình và biết lập luận. Có lẽ tôi cũng bị thấm chút ít tư tưởng từ ông. Có một điều khiến hầu hết những tiết học đều rộn rã tiếng cười đó là khiếu kể chuyện của cha, do đó thay vì áp lực học bài và học lý thuyết dễ nhàm chán thì môn Lịch sử đã thành một buổi học nhiều thú vị.

Hồi nhỏ cha cũng hay kể cho tôi nghe về mấy câu chuyện thời chiến tranh, kể về ông nội tôi sao bị Mỹ bắn, và kể về sự cực khổ của thời gian ấy. Đôi khi tôi thầm nghĩ thế hệ tôi và bây giờ đã may mắn khi được sinh ra trong thời bình và được sống no ấm như ngày hôm nay. Cha tôi cũng là một người sống dung dị, sống cho gia đình và lo cho ba anh em tôi ăn học đến nơi đến chốn. Đó là điều mà có lẽ dù mai này tôi có là gì đi nữa thì công ơn ấy tôi sẽ mãi không quên.

Nhưng đã có lúc tôi ghét, giận cha, thậm chí không muốn nói chuyện cùng ông. Ký ức tuổi thơ tôi đan xen nhiều kỷ niệm vui buồn, trong đó có ký ức về cha. Tôi nhớ một lần vì bị cha bỏ quên không chở về mà tôi đã giận ông rất nhiều, dù lúc đó tôi nào biết ông vì công việc. Nhưng đôi khi thấy ông làm mẹ buồn, tôi cũng thương mẹ nhiều hơn và có lần tôi bị ông đánh vì bênh mẹ.

Dĩ nhiên, làm người ai cũng có lúc sai, từ khi tôi và các anh đều lên học đại học, ông đã lo rất nhiều cho ba anh em tôi. Tuy không nói ra nhưng nhìn sâu vào khóe mắt và mái tóc ấy, tôi đoán được nỗi lo của cha.

Tôi nhớ năm đầu tiên trượt đại học, đáng lẽ cha sẽ la tôi nhưng ông im lặng, cái im lặng ấy như muốn nói với tôi: "Con trai à, rớt hay đậu là chuyện bình thường, con chưa gặp may thì biết đâu sang năm con sẽ đậu. Con đừng buồn nhé". Mỗi lần ông đi đón tôi ở bến xe là tôi biết trong suy nghĩ của ông luôn mong đứa con trai út sẽ ngày càng lớn hơn, trưởng thành hơn. Thế mà ông vẫn cứ xem tôi như đứa trẻ vụng về và thiếu kinh nghiệm sống.

Lúc tôi lên Sài Gòn học, ông cứ dặn dò đủ thứ: "Trên ấy đất lạ người đông, không quen ai nên con phải cẩn thận. Khi nào nhớ nhà thì gọi về". Học đến năm ba tôi muốn sống tự lập, ông cũng đồng ý vì luôn tôn trọng ý kiến của tôi, nhưng kèm theo đó là nhiều lời căn dặn, thậm chí ông đòi lên coi chỗ tôi ở. Cứ thế thời gian dần trôi nhanh, tôi hôm nay đã lớn hơn rất nhiều, là một giảng viên giống cha. Còn ông cũng thêm vài mùa xuân, tóc đã điểm vài sợi bạc, tuổi đang mấp mé về hưu.

Với cha, có lẽ lúc nào tôi cũng còn nhỏ để phải dặn dò, la mắng và thương yêu. Hôm qua xe bị cán đinh mà ông gọi đến ba lần hỏi tôi vá chưa và coi chừng bị người ta lừa tiền. Chỉ bấy nhiêu thôi, tôi biết cha vẫn luôn lo lắng cho mấy anh em biết nhường nào. Ai trong đời cũng chỉ có một người cha và một người mẹ để yêu quý, ta hãy cố gắng nâng niu những giây phút còn lại để yêu thương, lắng nghe lời cha mẹ dù có lúc nó rất dư thừa trong cuộc sống vốn lắm bon chen này. Hãy trân trọng những gì ta đang có để rồi sẽ thắp lên cho đời những ngọn lửa thật ấm áp của hai tiếng gia đình.

Có thể bạn quan tâm