Ừ, cứ cho là yêu đi!

Tớ yêu... Và dù biết là cậu đã có người yêu rồi, thì tớ vẫn yêu...

Trốn tránh chưa bao giờ là cách để giải quyết một vấn đề nào đó một cách triệt để, vậy nên cách tốt nhất là đối mặt với nó, dù kết quả có thế nào. Và tớ đã chọn bày tỏ những cảm xúc của mình với cậu. Không phải vì muốn một câu trả lời từ cậu, cũng không phải muốn cho cậu biết được cảm xúc của tớ, chỉ đơn giản là tớ muốn hiểu cảm xúc của chính mình và cũng vì, tớ đã trốn tránh quá nhiều rồi, nên giờ tớ phải mạnh mẽ hơn.

Là người có nhiều tâm sự, cảm xúc, thậm chí đôi lúc là quá nhiều, tớ luôn có nhu cầu sẻ chia và được sẻ chia. Bề ngoài, tớ có vẻ là một thằng con trai nhìn mạnh mẽ và vui tính, trông có vẻ không giống một người có một tâm hồn nhiều cảm xúc và đôi khi là yếu đuối. Nhưng sự mâu thuẫn luôn tồn tại bên trong, và dần dần, sau những nghi ngờ và cả những trốn tránh, tớ vẫn về với con người thật của chính mình.

Cậu là người đã nghe tớ nói rất nhiều, cũng là chia sẻ với tớ rất nhiều. Và không biết từ lúc nào tớ chợt nhận ra:

Tớ nhìn điện thoại nhiều hơn vì mong tin nhắn của một ai đó…

Nghe một bản nhạc lãng mạn tớ nhớ một ai đó…

Tối tối lên Facebook cũng chỉ để xem nick của ai đó có sáng hay không…

Và thường xuyên trong những status của tớ có bóng dáng của một ai đó…

Và trái tim tớ có hình ảnh của một ai đó, thực sự rõ ràng và tớ có thể cảm nhận được bất cứ lúc nào…

Ừ cứ cho là yêu đi

Tình cảm tớ dành cho cậu chỉ lớn dần theo thời gian mà thôi (Ảnh minh họa)

Nếu như là trước đây, tớ sẽ lo lắng, phủ nhận nó, phớt lờ nó, vì tớ nghĩ như thế là yếu đuối, là vì tớ muốn con gái sẽ phải để ý tới mình trước, hay là sợ rằng người ta sẽ nói này nói nọ… Nhưng giờ tớ không quan tâm. Sau nhiều chuyện đã xảy ra, tớ chọn nghe theo cảm xúc của chính mình.

Lần đâu tiên tớ đã mến cậu và tình cảm đó chỉ tăng dần lên, chứ không hề phai nhạt đi. Nỗi nhớ là khởi đầu cho mọi cảm xúc, những lần tâm sự và chia sẻ làm cảm xúc ấy tăng dần, lớn dần... Tớ biết mình không thể che dấu, cũng không thể phủ nhận, nên sẽ phải bộc lộ ra…

Yêu ư? Tớ không định nghĩa được, cũng không biết nó bắt đầu từ đâu, cần những yếu tố gì. Và tớ không biết cái cảm xúc của hiện tại có phải như thế hay không nữa. Ừ, cứ cho là yêu đi... Vậy thì tớ sẽ mạnh dạn thể hiện cảm xúc của mình...

Tớ yêu... Và dù biết là cậu đã có người yêu rồi, thì tớ vẫn yêu...

Và tớ chỉ cần...

Được ngồi cạnh cậu mỗi giờ lên lớp.

Được chia sẻ những cảm xúc với cậu.

Được thi thoảng đưa cậu về nhà.

Được nhận những lời chúc ngủ ngon.

Và được thấy cậu hạnh phúc.

Thế thôi. Không hơn.

Ở hiện tại, tớ chọn yêu...

Có thể bạn quan tâm