Anh thợ sửa xe nghèo dùng cả gia tài xây cầu cho dân

Gom góp tiền trong hơn 20 năm, anh thợ sửa xe ở quê định để xây ngôi nhà mới thay thế cái chòi xập xệ hiện tại để sống thoải mái hơn. Nhưng cuối cùng, anh đã quyết định vét đến đồng tiền cuối cùng trong gia sản để mang ra xây cho dân một cây cầu mới.

Anh Dũng và tấm sơ đồ cây cầu phao.

Sinh ra và lớn lên bên dòng Vu Gia, anh Lê Tất Dũng (48 tuổi, thôn Phú Lộc, xã Đại An, huyện Đại Lộc, Quảng Nam) từng chứng kiến biết bao khổ nhọc của người dân từ thế hệ này qua thế hệ kia. Người làm đồng qua sông phải lụy đò, mà đò thì chở có giờ nên ngày mùa muốn làm nhiều hơn cũng không được. Đến lúc thu hoạch, từng xe rau củ đưa từ bên kia sông qua chiếc cầu tre gập ghềnh rất nguy hiểm. Biết bao nông dân đã rơi từ cầu xuống sông và bị nước cuốn trôi. 3 năm trước, chính anh Dũng cũng đã tận mắt chứng kiến một anh nông dân chở ớt qua cầu, không may cầu gãy rơi xuống nước mãi mới thấy nổi lên. Đưa người bị nạn đi cấp cứu, anh nung nấu ý định, bằng mọi giá phải xây cho dân một cây cầu.

Anh bắt đầu dành thời gian nghiên cứu, vẽ sơ đồ cẩn thận, tính toán từng chi tiết để có thể giảm được chi phí mà cây cầu vẫn đáp ứng được kỹ thuật và đảm bảo an toàn. Nhưng khó khăn nhất là tiền vì bản thân anh Dũng cũng đang phải sống tạm trong cái lều dựng bằng tôn, cứ mưa là phải qua nhà thờ gia tộc ngủ nhờ vì nhà dột. Dự định ấp ủ của mình bị nhiều người lên tiếng phản đối, cho là điên rồ nên nhiều đêm gác tay lên trán anh cũng thấy nản. Nhưng nghĩ lại các vụ tai nạn đã chứng kiến, nghĩ đến thế hệ tương lai, không có cây cầu, học sinh đi học gặp biết bao hiểm nguy nên anh lấy lại động lực, quyết tâm hiện thực hóa ước mơ bao đời của người dân.

Anh bán hết số vàng tích cóp được gần 300 triệu để làm số vốn đầu tiên. Huyện, xã cho thêm, rồi người dân tha hương hay tin quê mình có gã nhà nghèo dùng cả gia tài xây cầu thì cũng gửi tiền về hỗ trợ. Người dân trong vùng thấy anh "sống chết xây cầu" như vậy thì tin tưởng giúp đỡ. Tuy không có nhiều về vật chất, nhưng không ai tiếc công giúp anh khi được gọi. Để tìm cho đủ số thùng phuy, anh đã phải một mình chạy xe ra tận thành phố Đà Nẵng chở về, góp mỗi chuyến một ít, anh mới gom đủ 150 thùng. Riêng về thanh sắt, inox, ván gỗ thì anh tìm đến tận xưởng để chọn loại tốt để tránh những nguy hiểm khi chất lượng vật liệu sử dụng lâu ngày bị giảm xuống. Anh chia sẻ: "Mình đã quyết làm cầu thì dù không có tiền cũng cố mà làm cho tốt, làm qua loa bà con còn gặp nguy hiểm thì cái tâm mình bỏ ra coi như hỏng".

Từ ngày có đủ vật liệu, được sự chấp thuận của địa phương, anh Dũng lao vào làm miệt mài. Công việc sửa xe thường ngày bị gác lại, anh tập trung gò hàn cho cây cầu được lên hình, lên dáng. Lắm lúc, đói mà nhà hết gạo anh phải đi vay, đi ăn nhờ nhà hàng xóm. Tối làm việc mệt quá thì ăn tạm gói mì tôm sống, uống nước qua bữa. Anh nói: "Nhà tui nát vậy đó, nhưng tui ở có một mình sao cũng được, sống sao cũng qua được ngày, ăn gì cũng qua được bữa, nhưng các em học sinh và nông dân còn thiệt thòi nhiều nên nhà lủng vẫn cứ phải xây cầu".

Hơn hai tháng làm việc liên tục, cây cầu phao có chiều dài 78m, rộng 2m, tải trọng 750kg bắt ngang sông Vu Gia (đoạn chảy qua xã Đại Cường, Đại An, huyện Đại Lộc, Quảng Nam) bằng 146 chiếc thùng phuy, 5 khối gỗ, 1,8 tấn sắt, 300m cáp 16 là kết quả của sự trăn trở gần 3 năm và sự gom góp vốn từ hơn 20 năm của anh Lê Tất Dũng được đưa vào hoạt động. Người dân đôi bờ nhộn nhịp, ai cũng vui mừng khôn tả. Em Nguyễn Hoàng Vỹ (học sinh trường THPT Lương Thúc Kỳ) vừa cảm ơn chú Dũng vừa nói: "Nhờ có cây cầu mà tụi em đi học gần hơn được 30 phút so với đi đường vòng và đi đò. Trước đây, đến mùa mưa là đường trơn không đi được, phải gửi xe bên kia sông rồi đi bộ một đoạn, tụi em trễ học thường xuyên, nay thì khỏe rồi".

Anh Dũng không giấu được vui mừng: "Dân quê tôi còn khổ lắm, giúp được gì thì tui giúp, chỉ cần thấy quê mình từng ngày thoát được đói nghèo là tui vui rồi". Tuy nhiên, do cạn nguồn vốn nên cây cầu chưa được hoàn thiện đúng ý muốn. Vẫn còn thiếu hai mố cầu, ngoài ra khi nước sông dâng cao thì chiếc cầu cần nối rộng thêm. Đoạn đường dẫn xuống cầu được người dân phát đất ra, nhưng đến mùa mưa nước sẽ cuốn lối mòn ấy nếu không được đổ bê tông. Anh Dũng dù vui mừng đấy, nhưng hằng đêm anh vẫn chưa yên lòng khi ước nguyện còn dở dang.
 
Có thể bạn quan tâm