Chồng nội trợ: "Khối bà không thạo việc nhà bằng tôi"

Mỗi khi nhắc tới anh Trần Văn Đản (38 tuổi ở làng Lang Xá, xã Mỹ Tiến, Mỹ Lộc, Nam Định) nhiều người phải tấm tắc khen ngợi. Bốn năm nay, vợ đi xuất khẩu lao động nước ngoài, mình anh ở nhà lo toan mọi công lớn việc nhỏ. Anh thay vợ tần tảo chăm sóc, nuôi dạy 3 đứa con nhỏ. Nhờ chăm chỉ làm lụng, hai vợ chồng đã xây được ngôi nhà khang trang...

Khối bà không thạo việc nhà bằng tôi

Chúng tôi đến thăm gia đình anh Đản cuối buổi sáng, nhưng anh vẫn còn tất bật trong việc chăm sóc lợn gà. Tay lấy cám cho lợn ăn, miệng hồ hởi chào chúng tôi. Anh vừa cười vừa bảo: "Tôi dậy từ tờ mờ sáng, làm luôn tay luôn chân mà vẫn chưa hết việc, bận như nuôi con mọn. Trong nhà, thiếu bóng dáng người đàn bà, một mình phải đảm đương tất. Ối bà không thạo việc nhà bằng tôi đâu".

Gia đình anh vốn chỉ sống dựa vào mấy sào ruộng, không có nghề phụ, kinh tế khó khăn. Thấy trong làng có nhiều người đi xuất khẩu lao động, vợ chồng anh cũng về bàn tính. Anh không thể đi làm xa được vì sức khoẻ không tốt. Vì thế, vợ anh đã khuyên nhủ anh chịu khó ở nhà làm lụng, nuôi dạy các con để chị đi làm kiếm ít vốn. Anh nghĩ vậy cũng là hợp lý và đồng ý với ý kiến của vợ.

Ngày vợ anh đi ba đứa con đều còn nhỏ, đứa út chưa đầy một tuổi, vẫn còn bú sữa mẹ. "Trước khi mẹ cháu đi nước ngoài, tôi đã tập cho cu cậu ngủ với tôi cho quen hơi. Mấy ngày đầu, cháu khóc đòi mẹ nhưng dần cháu cũng quen. Tối đến cháu cứ gối lên cánh tay tôi và ngủ ngon lành. Tôi phải thay tã, cho bú sữa ngoài và nấu bột. Ơn giời, giờ cháu đã được 5 tuổi, bụ bẫm và khoẻ mạnh", anh Đản nhớ lại.

"Khi vợ ở nhà làm một, giờ phải làm mười. Riêng cái khoản, sáng nào cũng phải dậy sớm nấu nướng cho các con ăn uống, đưa đến trường học cũng đủ mệt mỏi. Những ngày đầu, tôi có cảm giác như cực hình. Nhưng một mình xoay sở cũng xong", anh Đản cho biết.


Còn chiếc cầu thang nữa là hoàn thành nhà mới.
Còn chiếc cầu thang nữa là hoàn thành nhà mới.

"Chờ vợ về mới lên nhà mới"

Tiếng có vợ đi làm bên Nga, nhưng hằng tháng trừ chi phí chỉ còn 6 triệu đồng. Công việc vất vả làm từ sáng đến tối. Thương vợ thương con, nên anh cũng nai lưng ra làm. Anh bảo: "Nhà nông cố gắng trồng trọt, chăn nuôi thêm mới có đồng ra đồng vào. Tôi nuôi 3 con lợn sề, năm đẻ hai lứa, mỗi lứa gần chục con, có cả 2 con bò, đàn gà vịt hơn trăm con và 9 sào ruộng cấy nữa. Cũng may, ông trời cho sức khoẻ nên còn cố được".

"Có hôm bận đi gặt lúa, không để ý tới con bò cái đến ngày sinh con. Khi tôi đi làm về thấy mẹ tôi bảo, lúc sang thăm nhà, thấy con bê con vừa sinh ra bị rơi xuống ao, may vớt lên kịp. Còn chuyện không biết lợn đẻ là bình thường. Đêm hôm trước chỉ có chú lợn sề trong chuồng, sáng hôm sau cho lợn ăn đã thấy cả đàn lợn con đang nằm bú mẹ", anh Đản cười xuề xòa.

Trước khi vợ anh đi xuất khẩu lao động, gia đình anh sống trong ngôi nhà cấp 4 tạm bợ, giờ đã có ngôi nhà mái bằng khang trang, rộng rãi nhờ phần lớn công sức anh. Không ít người trong làng khen ngợi anh Đản vừa khéo nuôi con, vừa chịu khó, làm ăn giỏi giang.

"Ngôi nhà sắp hoàn thiện rồi, còn làm cầu thang nữa là xong. Bố con tôi vẫn ở nhà bếp. Khi nào vợ tôi về sẽ lên nhà mới. Như thế niềm vui mới trọn vẹn", anh Đảm tâm sự.

Trước khi tạm biệt, tôi hỏi đùa anh: "Xa vợ mấy năm trời, có bao giờ anh tơ tưởng tới cô gái khác không?". Anh Đản cười hóm hỉnh trả lời: "Công việc tối ngày, thời gian đâu mà tơ tưởng tới ai nữa. Ngày ngày nhìn 3 đứa nhỏ lớn lên, học hành giỏi giang là tôi vui lắm rồi. Cuối năm nay, vợ tôi về nước. Tổ ấm gia đình cần hơi ấm của người phụ nữ".

 

Có thể bạn quan tâm