Đám cưới 7 công nông: Toàn xe của người dân cho mượn

Khi được hai bên đồng ý, đôi bạn trẻ nhanh chóng lên kế hoạch cho đám cưới của mình. Bạn chú rể nghe tin Văn sắp cưới gọi điện về nói sẽ lo cho một chiếc xe hoa đi đón cô dâu nhưng chú rể vẫn từ chối.

Clip đám cưới bằng xe công nông tự chế gây xôn xao xứ Nghệ

Rước dâu bằng dàn xe công nông

Từ cái kết đẹp cho tình yêu 7 năm...

Mới đây, cư dân mạng đang xôn xao một clip đám cưới rước dâu bằng xe công nông tự chế. Bằng dàn xe gồm 7 chiếc công nông, đám cưới để lại ấn tượng tốt đẹp, được nhiều bạn đọc tán thưởng, đặc biệt là giới trẻ. Theo như lời giới thiệu, chú rể trong đám cưới độc đáo này là Nguyễn Viết Văn (SN 1985) và cô dâu Nguyễn Thị Phượng (SN 1987), đều trú tại xóm Phú Thọ, xã Hậu Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An.

Đám cưới của đôi bạn trẻ Văn - Phượng thu hút được sự chú ý của cộng đồng mạng và người dân quê lúa

Để tìm hiểu thực hư đám cưới gây sự chú ý cho cộng đồng mạng, chúng tôi đã về tận nhà cô dâu – chú rể để nghe những tâm sự của chính người trong cuộc, về nguyên nhân xuất phát ý tưởng rước dâu độc đáo. Có đi mới biết, đám cưới này không chỉ xôn xao trên mạng mà còn được bà con quê lúa Yên Thành cũng đang bàn tán rôm rả về cảnh rước dâu “có một không hai”.

Vừa đặt chân vào xã Hậu Thành, hỏi nhà anh Văn mới tổ chức đám cưới dùng xe công nông tự chế làm xe đưa dâu thì hầu như ai cũng biết, từ bọn trẻ tới người già. “Chú cứ đi thẳng theo đường lớn vào sâu trong xã, đến xóm Phú Thọ hỏi nhà ông Nguyệt bà Xuân (bố, mẹ chú rể) ai cũng biết. Ở đây mấy bữa nay đi đâu cũng nghe họ kể về cái đám cưới này, đúng là độc đáo, tiết kiệm mà cũng không kém phần vui vẻ”, một bác nông dân chỉ đường cho chúng tôi cho hay.

Hai bạn trẻ cho biết muốn tạo cho mình một nét độc đáo gì đó để lại cho mọi người một ấn tượng về đám cưới của mình, đồng thời là giữ gìn nét bản sắc quê hương.

Rất dễ dàng, chúng tôi tìm tới nhà ông Nguyễn Văn Nguyệt (bố chú rể). Sau phút giây e ngại, dè dặt vì tự nhiên đám cưới của mình lại được nhiều người nhắc đến, cô dâu – chú rể đã trò chuyện rất thật lòng về ý tưởng và những gửi gắm của mình trong đám cước độc đáo này.

Văn và Phượng vốn là người cùng xóm, quen nhau từ bé. Năm 2005, cả hai đều thi đậu cao đẳng. Văn học trường CĐ Văn hóa nghệ thuật Nghệ An còn Phượng học CĐ Y tế Nghệ An. Ở quê mặc dù “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” nhưng chưa một lần Văn dám thổ lộ tình cảm của mình với bạn gái. Vào học được gần nửa năm, nhân ngày lễ tình yêu năm đó Văn đã mạnh dạn ngỏ lời yêu Phượng và được cô đồng ý.

Từ ngày yêu nhau, đôi bạn trẻ trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm. Năm 2008, cả hai đều ra trường, Phượng xin được vào làm tại phòng khám tư ở tận Đồng Nai còn Văn thì lại lang thang làm thuê ở tận Hải Phòng kiếm sống. Xa nhau cả ngàn cây số nhưng tình cảm của họ vẫn không hề thay đổi.

Trước khi đám cưới được tổ chức, chú rể từng dùng xe công nông để đi ăn hỏi.

Nhiều năm yêu nhau, cuối cùng hai người cũng quyết “thề non hẹn biển” tính chuyện kết hôn. Tháng 6/2011 cả hai về quê xin phép hai gia đình tổ chức đám hỏi. Không muốn xa nhau lần nữa, Văn và Phượng dắt nhau ra xin vào làm ở một công ty tại tỉnh Thái Bình.

Sau hơn một năm làm ở đây, hai người cũng tích được một số vốn kha khá. Tình yêu chín muồi, 7 năm yêu nhau là thời gian quá đủ để họ hiểu về nhau, đội bạn trẻ quyết định đi đến hôn nhân. Đám cưới được hai họ ấn định ngày 17/11/2012.

... Đến đám cưới bằng dàn xe công nông tự chế

Vốn học trường Văn hóa nghệ thuật ra nên Văn cũng có nhiều ý tưởng độc đáo. “Việc rước dâu bằng xe công nông tự chế em vốn nghĩ ra từ trước, khi hai đứa quyết định đến với nhau. Em nghĩ những đám cưới ngày nay họ toàn tổ chức đình đám, bằng xe sang để rước dâu. Trong khi đó nhà nước đang kêu gọi tiết kiệm. Hơn nữa nhiều đám cưới ở quê bị biến tướng đánh mất bản sắc của quê hương.

Trước khi trở về hôn trường, đoàn "siêu xe" bằng xe công nông tự chế đã đi một vòng xung quanh làng để người dân chiêm ngưỡng.

Với suy nghĩ đám cưới của mình phải khác, cần giữ nét gì đó cho phù hợp với phong tục, bản sắc vốn có, với lại xe công nông tự chế là một phương tiện gần gữi với cuộc sống thường ngày ở quê lúa như chúng em. Từ suy nghĩ đó nên em quyết định dùng xe công nông tự chế để rước dâu”, Văn nói về ý tưởng độc đáo của mình. Không chỉ rước dâu mà ý định dùng xe công nông đã nảy sinh từ lâu trong đầu của Văn. Sự thật là vào lễ đám hỏi năm 2011 Văn cũng dùng xe này để đi dạm hỏi nhà cô dâu.

Khi đem sự việc này nói với Phượng thì cũng bị cô phản đối kịch liệt. Tuy nhiên sau khi nghe Văn phân tích, cô thấy ý tưởng không tồi nên đồng ý ngay. Tiếp tục sau đó là một hàn trình thuyết phục bố mẹ hai bên, đặc biệt là bên ngoại. Khi nghe chàng rể tương lai trình bày muốn rước dâu bằng xe công nông tự chế, ông Kiên, bà Lư (bố mẹ chị Phượng) liền phản đối thẳng mặt.

Bà Xuân - mẹ chú rể cho biết: "Lúc đầu cũng phản đối nhưng thấy con giải thích nên tôi đã đổi ý. Không ngờ đám cưới nó lại vui như vậy".

Cũng đúng thôi, con gái người ta đi lấy chồng ngồi trong ô tô, xe hoa sang trọng để rước dâu, ai đời con gái mình lại đi ngồi xe công nông. Như thế có phải là mất giá lắm hay sao? Thậm chí ông bà còn nói cưới không cưới thì thôi chứ nhất quyết không cho làm vậy. Thế nhưng, bị hai đứa con thuyết phục, cuối cùng ông bà cũng miễn cưỡng đồng ý bằng một câu tặc lưỡi “chúng bay muốn làm chi thì làm”.

Với ông Nguyệt, bà Xuân và họ hàng bên nội cũng vậy. Họ cho rằng đó là trò trẻ con sẽ bị nhiều người chê cười, làm mất mặt gia đình, họ hàng. Thế nhưng cũng có không ít người cho đó là ý tưởng độc đáo, đặc biệt là lớp thanh niên thì hoan nghênh nhiệt tình. Rồi nghe Văn phân tích, ông bà Nguyệt cũng đồng ý tổ chức theo ý tưởng của con.

 
Đám cưới của hai bạn thu hút được đông đảo người xem đặc biệt là lớp trẻ.

Đám cưới siêu tiết kiệm và vui nhất từ trước tới nay

Khi được hai bên đồng ý, đôi bạn trẻ nhanh chóng lên kế hoạch cho đám cưới của mình. Bạn chú rể nghe tin bạn sắp cưới gọi điện về nói sẽ lo cho một chiếc xe hoa đi đón cô dâu nhưng chú rể vẫn từ chối. Phía công ty hai bạn làm cũng có nhiều ô tô sẵn sàng làm xe hoa nhưng hai bạn vẫn giữ nguyên ý tưởng của mình.

Ngày 17/11 vừa rồi, đám cưới của chú rể Nguyễn Viết Văn và cô dâu Nguyễn Thị Phượng được tổ chức tại nhà riêng ở xã Hậu Thành. Với dàn xe gồm 7 chiếc công nông tự chế được trang trí rất cầu kỳ bằng những thứ như tàu dừa, hoa, bong bóng,.. . Điểm nhấn của lễ rước dâu này ngoài dàn “siêu xe” ấy thì còn có một điều đặc biệt là người lái xe chở cô dâu – chú rể là một cô gái. Chính điều này làm cho mọi người thích thú.

Chị Mai Thị Hồng Vân, người lái xe cưới dẫn đầu đoàn rước dâu chưa hết ngượng ngùng chia sẻ: “Khi nghe anh chị nhờ lái xe dâu em cũng ngại nhưng vốn quen lái từ trước nên em đồng ý ngay. Đúng là vui thật, mình lại là “tài xế” chở cô dâu – chú rể nên cũng phấn khách”

"Tài xế" điều khiển chiếc xe rước dâu bên cạnh cô dâu chú rể.

Đoàn rước dâu được tổ chức xuất phát từ nhà cô dâu, đi một vòng quanh xóm trước sự tán thưởng của bà con, làng xóm. Trưa hôm đó, nghe tin làng bên có đám cưới rước dâu bằng xe công nông tự chế, nhiều người trong xã và vùng lân cận hiếu kỳ cũng đổ xô đi xem đông nghịt. Đám cưới của đôi bạn trẻ này trở thành một đám cưới đông vui nhất chưa từng thấy từ trước tới nay.

Sau khi dạo một vòng quanh làng, đoàn xe từ từ tiến về hôn trường, hai bên đường người đứng xem đông nghịt, chen chúc nhau. “Sống từng này tuổi rồi nhưng tôi chưa lúc nào chứng kiến một đám cưới vui như thế cả. Đúng là bọn trẻ bây giờ nó có những sáng kiến hay thật. Tôi già rồi nhưng cũng rất hoan nghênh cách tổ chức rước dâu của hau cháu”, ông Mai Huy Du (60 tuổi), một cao niên trong làng nhận xét.

Không chỉ thu hút được nhiều người vì cách rước dâu độc đáo mà theo lời chú rể và người nhà, đám cưới này còn siêu tiết kiệm, giữ được một nét gì đó gọi là bản sắc quê hương, phong tục cưới hỏi ở quê. “Không phải mất tiền xe hoa. Công nông thì làng tôi nhiều, khi nghe nói thằng Văn rước dâu bằng xe này thì ai cũng sẵn sàng cho mượn, lại còn đổ cho một bình dầu đầy. Vì thế trước hết là tiết kiệm được tiền xe hoa chú ạ!”, bà Xuân – mẹ chú rể chia sẻ.

 

Với cách tổ chức rước dâu bằng dàn “siêu xe” độc đáo như vậy, Văn tâm sự qua đó muốn nhắn nhủ với mọi người – nhất là lớp trẻ rằng dù đi đâu về đâu hay làm ăn ở phương nào thì cũng đừng quên xóm làng, quê hương. “Quê hương là chùm khế ngọt, mỗi người chỉ một mà thôi”, Việt hóm hỉnh ngân nga câu hát khi chia tay chúng tôi.

Có thể bạn quan tâm