Mẹ con vật vã “cai” Tết

Tết đã đi qua nhưng mẹ con chị Hạnh vẫn vật vã và tìm cách “cai” Tết.
Chưa “hoàn hồn” sau Tết

Tết đã đi qua được mấy ngày nhưng mẹ con chị Hạnh vẫn chưa thực sự “hoàn hồn”. Dường như tâm trí và đồng hồ sinh học của hai mẹ con vẫn hướng về kỳ nghỉ Tết hưởng thụ và lười biếng.

Chị Hạnh kêu ca: “Năm nay tôi có bầu. Mà lại bầu con trai nhé. Bố mẹ chồng mừng như bắt được của nên lệnh cho tôi phải nghỉ ngơi, giữ gìn sức khỏe để cháu đích tôn của các cụ mạnh khỏe, an toàn. Tính tôi lười sẵn, nhận được đèn xanh từ các cụ, tôi thả sức ăn chơi và không phải động vào bất cứ việc gì”.

Chị Hạnh kể cả 9 ngày Tết, chị không phải động vào nồi cơm hay rửa bát. Mọi việc mẹ chồng chị xung phong đảm nhiệm. Công việc của chị chỉ là sáng dậy vệ sinh cá nhân cho bé La La, cô con gái đầu lòng rồi cho bé ăn. Sau đó, hai mẹ con ngồi trong phòng xem phim, chơi điện tử, chờ đến lúc “chuông reo” là vác bụng xuống ăn cơm.

Ăn cơm xong, hai mẹ con ôm nhau đi ngủ. Sau giấc ngủ là đến màn chơi. Chị chốt lại lịch trình: “Sáng 9h30 dậy, trưa 11h30 ăn cơm rồi đi ngủ lúc 13h. Chiều 4h30 dậy. Tối 17h ăn tối và 23h đi ngủ”. Lịch trình đó diễn ra trong vòng 9 ngày khiến cả hai mẹ con đều quen.
 
Ảnh minh họa.


Chính vì vậy mới có chuyện khi kỳ nghỉ kết thúc, cả hai mẹ con đều vật vã, khổ sở vì không quen với lịch trình bình thường vốn đã được thực hiện trong hơn 340 ngày qua.

Mẹ con chị Thu dù không được “sướng” như mẹ con chị Hạnh nhưng Tết vẫn là thời điểm ăn chơi, xả hơi. Và màn ăn chơi bé Quyên, con gái chị mê nhất không phải màn ngủ nướng mà là đi chơi và xem tivi. Trong năm, bé bị bố mẹ “tra tấn” bằng màn ép học hết tiếng Anh rồi đến đàn ca. Tết không phải động vào sách vở, bé sướng như tiên và cực kỳ sảng khoái khi mẹ tha lôi tới hết nhà nọ, nhà kia hoặc “ngồi thiền” ở nhà xem tivi.

Vật vã “cai” Tết

Nghĩ rằng cho con xả hơi trong 9 ngày Tết là quá đủ, chị Thu quyết đưa con vào khuôn khổ ngay từ ngày đầu năm Quý Tỵ. Nhưng sự việc không đơn giản như chị mong. 9 ngày Tết đã “xóa” đi thói quen chăm chỉ học tập của bé.

Sau khi con có buổi học đầu tiên của năm mới, buổi tối, chị đã ép con ngồi vào bàn học với chồng sách cao ngất ngưởng. Nhưng lúc đó, trong đầu bé dường như chỉ có HBO, Starmovie hay những đĩa ca nhạc rộn ràng. Bé chiến đấu với mẹ để được ngồi “ôm” tivi. Khi chị dùng tới “chính sách mạnh”, bé lăn ra khóc, ăn vạ.

Chị Thu đau đầu: “Ngon ngọt không được, cứng rắn không xong, tôi đến nhức đầu về con cái. Có lẽ tôi cho cháu xả hơi lâu quá, cháu nghiện Tết mất rồi. Ai có kinh nghiệm cai nghiện Tết cho con thì chia sẻ với tôi”.

Trong khi đó, chị Hạnh vừa tìm cách “cai” Tết cho con và cho cả... bản thân. Vì ngủ nướng quá lâu nên hai mẹ con quen với việc 9h30 mới “bình minh”. Thế là trong ngày đầu đi làm, đi học, cả hai mẹ con đều muộn.
 


Chị Hạnh kể: “Chồng tôi đi làm xa nên anh ấy phải đi từ rất sớm nên không đánh thức tôi dậy. Bố mẹ chồng lại tặc lưỡi kệ cho tôi nghỉ ngơi nên chẳng gọi. Thế là quen đà, hai mẹ con ngủ sưng cả mắt mới chịu dậy”.

Chị Hạnh cho biết buổi đầu tiên đi làm trễ, với chị thì không sao nhưng chị sợ con bị ảnh hưởng vì trẻ con không nên quen thói đi học muộn. Hơn nữa, chị biết chắc, ngày hôm sau, gọi con dậy sớm mới thực sự là “nhiệm vụ bất khả thi”.

Dù vậy, sáng hôm sau, chị vẫn cố gắng đặt chuông báo thức tới 5 lần. Hai mắt còn cay xè, chị vất vả lắm mới chui ra khỏi giường, rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo. “Màn” khó khăn nhất là gọi bé La La dậy. Hai mẹ con giằng co, đạp nhau tới nửa tiếng, chị mới vác ngược bé vào nhà tắm, ép bé đánh răng, rửa mặt.

Ngày thứ hai, bé La La vẫn đi học muộn 30 phút. Dù vậy, với chị đó đã là một thành công lớn. Chị tự nhủ phải phấn đấu từng ngày để cuộc sống của hai mẹ con trở về khuôn khổ như trước Tết. Tuy nhiên, chị cũng tự nhắc bản thân, Tết năm sau, hai mẹ con sẽ không được xả hơi quá đà như vậy. Nếu không, công cuộc “cai Tết” sẽ còn vất vả hơn nhiều lần.
 

 

Có thể bạn quan tâm