Tình yêu diệu kỳ của chàng trai tật nguyền và cô kế toán

Cô là kế toán còn anh học dở dang đến lớp 6, nhà nghèo, đã thế còn bị bại liệt, chân tay teo tóp chỉ có thể nằm thẳng đơ như khúc củi. Thế nhưng cô đã nhất quyết theo về làm vợ anh.

Trở thành người tật nguyền sau một đêm thức dậy, Nguyễn Bá Kỳ (sinh năm 1990, xóm 18, Nghi Phong, Nghi Lộc, Nghệ An) đã không từ bỏ ước mơ và hy vọng để được sống, cống hiến như những người bình thường khác. Thế nhưng chàng trai này lại không đủ tự tin để nghĩ về hạnh phúc riêng tư. Và rồi người con gái ấy đã tới, vượt qua sự gièm pha của người đời, sự ngăn cấm quyết liệt của bố mẹ để đến bên Kỳ. Hạnh phúc đã ngập tràn ngôi nhà nhỏ khi một thiên thần, kết quả tình yêu của chàng trai tật nguyền và cô sinh viên kế toán, ra đời.

Nước mắt của mẹ đã kéo em trở lại cuộc đời

Đang là đứa trẻ hiếu động, ngày ngày cắp sách tới trường, bỗng một sáng mai tỉnh dậy, Nguyễn Bá Kỳ thấy toàn thân đau buốt, không thể đi lại được. Chạy chữa khắp nơi, bệnh tình vẫn không thuyên giảm mà còn chuyển biến nặng hơn. Khi Kỳ đang vật lộn với những cơn đau hành hạ thì bố em đột ngột qua đời do tai biến mạch máu não. Sau một thời gian chạy chữa khắp các bệnh viện ở Nghệ An và Hà Nội, Kỳ trở về nhà với đôi chân teo tóp, thẳng đơ như những khúc củi. Đôi tay cũng không còn linh hoạt như trước mà chỉ còn 3 ngón tay của bàn tay trái có thể cựa quậy được. Thậm chí, đối với Kỳ, việc cử động cái đầu cũng rất khó khăn bởi khớp cổ đã bị “đông cứng” lại.

Không cử động được, đồng nghĩa với việc Kỳ phải bỏ dở con đường học vấn. Đó là năm 2002, khi Kỳ đang học lớp 6. Trời lấy đi của Kỳ đôi tay, đôi chân, nhưng lại để cho Kỳ cái đầu rất tỉnh táo. Bởi vậy, dù còn rất nhỏ, nhưng Kỳ cảm nhận hết nỗi đau mà mình đang gánh chịu, đặc biệt là khi bố đột ngột qua đời.

“Đó là những ngày tháng khủng hoảng tinh thần trầm trọng đối với em. Đã có những lúc em muốn chết đi vì không muốn làm khổ mẹ, làm khổ chị gái. Không còn bố để nương tựa, mẹ lại phải chăm sóc đứa con tật nguyền trong khi gia cảnh quá nghèo. Em không muốn trở thành gánh nặng của mẹ”, Kỳ tâm sự.

Thế nhưng, những giọt nước mắt và niềm hy vọng không ngừng của mẹ đã kéo Kỳ trở lại cuộc đời. Kỳ bắt đầu tập quen với cuộc sống chỉ gói gọn trong chiếc giường cũ kỹ và nhìn cuộc đời qua ô cửa bé tẹo. Cứ nghe đâu có thầy hay thuốc giỏi, bà Thu (mẹ Kỳ) lại đưa con tới để chữa trị. Nhưng tiền cứ cạn dần mà người Kỳ ngày càng teo tóp lại. Không đủ kiên nhẫn, không còn tiền bạc, Kỳ đành bỏ giấc mơ trở lại là một cậu bé hiếu động, nghịch ngơm như ngày xưa.

Ngày qua ngày Kỳ chỉ biết làm bạn với chiếc tivi cũ kỹ. Rồi em lại khát khao được giống như hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng, nhưng nhà Kỳ nghèo, làm gì có tiền mua máy vi tính. Rồi phép màu đã đến với Kỳ khi ông Phan Đình Trạc (thời điểm đó là Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An, hiện nay là Phó Trưởng ban Nội chính Trung ương) đã tặng Kỳ bộ máy vi tính. Và chính Kỳ cũng không thể ngờ, máy tính này không những là chiếc “cần câu cơm” cho em, mà còn nhờ nó, em tìm được một nửa hạnh phúc của đời mình.

Có máy vi tính rồi, ba ngón tay còn lại của em nỗ lực thực hiện các thao tác để sử dụng con chuột thay bàn phím. Sau một thời gian tự mày mò, Kỳ đã sử dụng thành thạo vi tính. Giấc mơ có thể tự nuôi bản thân và giúp đỡ mẹ đã trở thành hiện thực khi Kỳ dựng được các CD đám cưới, mừng thọ cho người dân quanh vùng. Rồi Kỳ tham gia thiết kế các trang web cho các cá nhân, tổ chức. Thu nhập cũng chưa nhiều nhưng với em, giấc mơ được sống có ích trong đời cũng đã phần nào thành sự thật. Song Kỳ không muốn chỉ dừng lại ở đó: “Sau này khi em chết đi, em sẽ hiến các bộ phận trên cơ thể mình cho những ai cần tới hoặc hiến xác cho y học để phục vụ cho nghiên cứu”, Kỳ tâm sự.

Cô ấy đã ngỏ lời yêu em

Có chiếc máy tính, Kỳ có thêm nhiều người bạn mới, trong đó không ít người cùng cảnh ngộ như mình. Rồi diễn đàn “Cầu nối người khuyết tật” được Kỳ thành lập. Đó là nơi những người có cùng cảnh ngộ như Kỳ có thể chia sẻ với nhau những tâm tư, tình cảm, những dự định trong cuộc sống. Rồi một ngày cái tên Phan Thị Nga xuất hiện trong diễn đàn. Cô gái đến từ Nghi Xuân (Hà Tĩnh), lúc đó đang là sinh viên kế toán của trường cao đẳng ở Hà Nội dành cho Kỳ nhiều lời động viên và tâm sự với Kỳ về cuộc sống.

Bản thân Nga cũng không được may mắn như các bạn cùng trang lứa. Lên 2 tuổi, trong một lần bị ngã từ bậc thềm, cánh tay trái của Nga bị thương nặng và gần như không còn khả năng vận động. Vượt lên nỗi đau đó, Nga cố gắng học và thi đậu vào ngành kế toán với hy vọng sau này không còn là gánh nặng cho bố mẹ. Hai con người cùng cảnh ngộ ấy hiểu và yêu nhau lúc nào không hay.

“Nói thật, khi trò chuyện qua máy tính với Nga, em có cảm tình đặc biệt với cô ấy, nhưng không dám ngỏ lời. Em chưa bao giờ dám mơ về hạnh phúc riêng tư bởi chẳng có cô gái nào dám lấy anh chàng chỉ có thể nằm một chỗ như em thế này. Thế rồi chính Nga là người ngỏ lời trước với em. Nhận được lời tỏ tình của cô ấy, em vừa hạnh phúc, vừa thấy lo sợ. Em sợ mình sẽ không làm cho cô ấy được hạnh phúc như cô ấy mong muốn”, Kỳ tâm sự.

Còn Nga, sau khi dũng cảm nói hết tình cảm của mình dành cho Kỳ, cô càng có quyết tâm hơn để tìm một nửa đích thực của đời mình. “Lúc đó em cũng sợ, nghĩ lại thấy mình “cọc đi tìm trâu” cũng ngại lắm. Nhưng em sợ sẽ để vuột đi hạnh phúc của mình. Rồi anh ấy cũng đáp trả tình cảm của em. Đó là những ngày tháng hạnh phúc của hai đứa. Chính Kỳ là động lực lớn để em hoàn thành tốt chương trình học và quyết tâm liên thông lên đại học”, Nga cho biết.

Nghe Nga thông báo có người yêu và muốn tiến tới hôn nhân, bố mẹ Nga vui lắm. Nghĩ là cô con gái thứ 2 vốn chịu nhiều thiệt thòi của ông bà đã có người để nương tựa. Thế nhưng, khi biết chàng rể tương lai chỉ có thể nằm bất động một chỗ, bố Nga nhất quyết phản đối. Mẹ Nga cũng khóc hết nước mắt vì thương con. Ông bà sợ nếu lấy Kỳ, Nga sẽ phải vất vả khi làm chỗ dựa cho cả gia đình. Và cái ông lo hơn nữa là sợ rằng với cơ thể và bệnh tình đó, Kỳ khó có thể có con. Thậm chí, ông còn lặn lội tìm đến tận nhà Kỳ để nói rõ nỗi lo sợ của mình và bày tỏ “quan điểm” sẽ không gả con gái cho Kỳ. “Mất nửa năm thuyết phục và mấy ngày tuyệt thực, chúng em cũng không thể làm lung lay quyết định của bố Nga”, Kỳ cho biết.

Trước sự ngăn cản quyết liệt từ gia đình, Nga càng có quyết tâm lớn hơn để bảo vệ tình yêu. “Anh ấy là người con yêu, con sẵn sàng chịu khổ khi lấy anh ấy. Nếu bố mẹ vẫn nhất quyết không đồng ý thì con cũng sẽ sang bên ấy sống với anh Kỳ”, Nga nói với bố mẹ. Cuối cùng “đất cũng chịu trời”, sau hơn nửa năm làm căng, bố mẹ Nga đồng ý gả con gái cho Kỳ. Một đám cưới tưng bừng đã diễn ra...

Trong tiếng nhạc xập xình, nhiều người rất xúc động khi thấy cô dâu khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc ngồi bên chú rể phải nằm trên chiếc xe lăn. Và nước mắt đã rơi khi chú rể gửi lời cảm ơn chân thành tới những bậc sinh thành của vợ, tới sự giúp đỡ của anh em, làng xóm và gửi tặng cô dâu 2 bài hát. Đó cũng là đám cưới đặc biệt nhất ở làng quê này.

Gia đình nhỏ của vợ chồng Kỳ - Nga cũng vừa đón một thành viên mới, cô công chúa xinh như thiên thần. Có lẽ biết hoàn cảnh của bố mẹ nên cô bé cũng rất ít quấy khóc, chỉ suốt ngày ngủ rồi chơi một mình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng Kỳ và Nga vẫn cảm thấy mãn nguyện với những gì mình có được. Cứ nhìn cảnh cô vợ gầy gò, với cánh tay tàn tật chải đầu, mặc quần áo cho chồng rồi quay sang nựng nịu con nhỏ, người chồng nằm một chỗ ngắm “hai người phụ nữ” đặc biệt của cuộc đời mình một cách mãn nguyện, tôi tin rằng tình yêu đích thực luôn tồn tại trên cõi đời này.

 

Phan Thị Nga - vợ Kỳ: Có lòng tin, biết cố gắng sẽ không khổ đâu

Quyết định lấy Kỳ, em có dự đoán được những khó khăn phía trước?

Em biết chứ. Hai vợ chồng trẻ, khỏe mạnh, không có việc làm ổn định cũng sẽ gặp rất nhiều khó khăn, huống hồ cả hai đứa đều tật nguyền như chúng em. Nhưng em tin “trời sinh voi, trời sinh cỏ”. Nếu biết cố gắng vươn lên thì không có khó khăn nào không thể vượt qua.

Nhưng chung sống với chàng trai khuyết tật, chỉ có thể nằm một chỗ không phải là đơn giản?

Người ta bảo “khéo co thì ấm” thôi chị ạ. Anh Kỳ chỉ có thể nằm một chỗ nhưng lại là người kiếm tiền cho cả nhà. Hiện tại, với công việc thiết kế trang web, mỗi tháng anh ấy cũng kiếm được vài ba triệu đồng, chỉ đủ để mua sữa cho con thôi. Em thì với cánh tay tật nguyền, cũng không thể làm được gì nhiều nên tất cả vẫn đang nhờ mẹ chồng.

Chấp nhận lấy Kỳ, em đã phải bỏ ngang con đường học vấn của mình?

Thời điểm bọn em chuẩn bị làm đám cưới cũng là khi em bước vào giai đoạn học liên thông lên đại học nhưng vì Kỳ, vì hạnh phúc của hai đứa, em quyết định bỏ học. Nhiều khi nghĩ lại cũng thấy tiếc nhưng làm vợ, phải chăm lo cho chồng, đó là bổn phận. Kỳ chỉ có thể nằm một chỗ nên em làm tay, làm chân thay cho anh ấy. Hồi ở nhà, em gần như không phải làm gì. Lấy chồng rồi, chị gái chồng lấy chồng xa, nhà chỉ còn mẹ có thể lao động nên em cũng tập làm ruộng, trồng lạc hay tráng giấy dó (quê Kỳ có nghề làm giấy dó). Dẫu không thể làm nhanh, làm được nhiều như người khác nhưng em cũng muốn góp tay mình vào việc xây dựng cuộc sống tốt hơn. Em nghĩ nếu có lòng tin, nếu biết cố gắng thì trời sẽ không bắt ai phải khổ cả đâu.

Em có bao giờ cảm thấy hối hận với quyết định của mình không?

Em chưa bao giờ cảm thấy hối hận về việc quyết định bỏ học và gắn bó cuộc đời mình với Kỳ. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng em có một người chồng thương yêu mình, mẹ chồng và bố mẹ cũng như các anh chị em thương yêu, giúp đỡ, có một đứa con bụ bẫm, đáng yêu như thế này, với em cũng mãn nguyện lắm rồi. Em chỉ mong cả nhà luôn được khỏe mạnh, gắn bó và yêu thương nhau như bây giờ.

Nguyễn Bá Kỳ: “Em cảm ơn Nga nhiều lắm. Chính cô ấy đã tiếp thêm sức mạnh và nghị lực để em vượt qua nỗi mặc cảm về bản thân, có đủ niềm tin để vượt qua số phận. Mẹ, vợ và con gái là tất cả những gì em có được. Bởi thế, em sẽ cố gắng sống và làm việc để có thể giúp mẹ và vợ lo lắng, vun đắp cho gia đình nhỏ của mình. Em cũng cảm ơn bố mẹ vợ nhiều lắm. Hồi trước ông bà phản đối em bao nhiêu thì bây giờ lại yêu thương em bấy nhiêu. Những lúc nông nhàn, ông lại vượt hàng chục cây số sang thăm hai vợ chồng và đứa cháu ngoại”.

 

 

Có thể bạn quan tâm