Vợ chồng lục đục vì nhà có ô sin

Từ khi chị ô sin tên Nhàn bước chân vào nhà, gia đình anh Thuần, vợ chồng lục đục và liên tục xảy ra “chiến tranh” nóng có, lạnh có.

Lắm chuyện như nhà có ôsin

Sau khi dọn ra riêng ở căn hộ rộng 200m2 lung linh ngay giữa trung tâm thành phố, mặc dù anh chị Thủy - Thuần (Quận 1, TP HCM) đều cố căng sức ra làm nhưng ngày nào cũng trong tình trạng mệt lử khi tối về phải làm việc nhà luôn chân tay và chăm con cái.

Dù rất ngại khi nhà có thêm người lạ, nhưng hai vợ chồng Thủy vẫn phải quyết tìm người giúp việc để chia sẻ bớt việc nhà.

Nhưng từ khi chị ôsin tên Nhàn bước chân vào nhà, gia đình anh, vợ chồng lục đục liên tục xảy ra “chiến tranh”. Tất cả mâu thuẫn cũng chỉ vì chị giúp việc vô duyên mà ra.

Mấy lần liền anh chị phát hoảng. Cứ 6 giờ sáng, chị Nhàn lại tự động mở cửa phòng của anh chị để lau nhà, thu dọn quần áo, chăn màn... Chị Thủy nhắc thì Nhàn toàn gắt gỏng nói lại: “6 giờ gà gáy từ đời nào rồi, dậy đi là vừa đấy anh chị ạ!”.

Thấy chị Thủy tỏ thái độ khó chịu thì ô sin lại xuống giọng: “Thôi, anh chị cứ ngủ, việc tôi tôi làm vậy”. Nói dứt câu chị giúp việc lại quay sang dọn dẹp tiếp.

 
Anh chị cứ lời qua tiếng lại suốt một thời gian dài.
Cuối cùng, chị đành cho ôsin nghỉ việc cho yên chuyện. Ảnh minh họa.

Tiếng lách cách quét dọn của chị giúp việc khiến chị Thủy bực mình và đành vào toilet đánh răng cho xong. Còn anh Thuần, vì phải thức cả đêm để hoàn thành công việc cho kịp tiến độ dù rất khó chịu khi bị đánh thức từ sớm nhưng anh vẫn cố ngủ thêm chút nữa.

Sau khi đánh răng xong, chị Thủy tức điên khi chứng kiến cảnh chồng vẫn say sưa ngủ trên giường, bên cạnh là chị ô sin đang mải mê gấp chăn màn. Mắng giúp việc lại sợ “Nó giận, nó bỏ về quê thì xong”, chị đành quay ra mắng chồng. Mới 6 giờ hơn, bị vợ mắng, anh Thuần tức giận, vùng vằng bò dậy.

Cũng lắm chuyện và vợ chồng lục đục vì nhà có ô sin là gia đình chị Thanh (Bồ Đề, Hà Nội). Từ ngày có con, chị quyết định thuê giúp việc. Mặc dù bố mẹ chồng đều đã nghỉ hưu nhưng “Chăm con rất mệt, mình thanh niên còn mệt nhoài nữa là hai ông bà, sức đâu cho lại. Thuê giúp việc là nhanh nhất” - Chị phân tích.

Cô Loan - cô giúp việc mà chị Thanh chọn khoảng tầm 40 tuổi. Thực ra chị thích con bé Hằng ở quê hơn. Nhưng vì nghe lời bạn bè khuyên “Cẩn thận thằng chồng mày, chồng trẻ, ô sin ngon thì còn gì bằng” nên chị đành chọn cô Loan. May thay cô Loan làm việc rất ổn. Cô chăm trẻ con khéo léo, thành thạo nên chị Thanh cũng yên tâm.

Một ngày đi làm về, chị Thanh thấy cô giúp việc thậm thụt gọi chị vào phòng nói chuyện riêng. Hóa ra cô mách bị mẹ chồng chị tự tiện đọc tin nhắn, nghe điện thoại.

Chị về nói với chồng, anh ra nói chuyện lại với mẹ thì mẹ chồng gắt ầm nhà: “Có ai đời, giúp việc mà suốt ngày nghe điện thoại không? Chẳng để ý tới thằng cu gì cả”. Chẳng biết đầu cua tai nheo thế nào, anh lại quay ra trách chị: “Làm anh bị mắng oan”.

Tự thân vận động cho xong vậy!

Chuyện nhà chị Thủy chưa dừng ở đó. Một ngày đi làm về muộn, đang bực mình thì chớ, về đến nhà thấy chồng đang nằm trên giường xem ti vi. Trong khi, chị nghe thấy tiếng nước bật xối xả trong buồng tắm.

Chẳng chờ chị hỏi, vài giây sau chị Nhàn bước ra trong tình trạng thơm phưng phức, mặc váy ngắn cũn, ưỡn ẹo đi lại.

Thấy chị Thủy, chị Nhàn cười hơ hớ: “Chị lên đây tắm nhờ tý cho đỡ tốn nước nóng. Bật thêm bình ở dưới nhà thì… tốn lắm”.

Chờ chị ôsin xuống nhà, chị Thủy quay sang mắng chồng: “Tại sao anh lại cho nó lên phòng tự tiện như thế?”. “Anh bảo mà bà ấy nằng nặc đòi tắm trên này, chẳng lẽ xông vào đuổi ra à?” - Chồng chị nói lại.

Chị Thủy vẫn cáu: “Nếu là đàn ông tử tế thì đáng lý ra anh phải ra chỗ khác chứ, ngồi lù lù thế à? Định có ý đồ xấu phải không?”.

Nghe vậy, anh gắt lên: “Xấu cái gì? Em toàn để tiền vứt linh tinh trong phòng. Đi làm thì bọn mình khóa cửa đã đành. Nhưng nếu bà ý ở đây thì anh phải trông chừng chứ? Mất thì kêu ai?”.

Chỉ vì người giúp việc trong nhà mà vợ chồng lục đục lời qua tiếng lại suốt một thời gian dài. Cuối cùng, chị đành cho ô sin nghỉ việc cho yên chuyện.

Nhà chị Thanh cũng đành “tiễn” giúp việc về quê vì mẹ chồng chị chẳng ưa. Ngày nào bà cũng chạy ra mách vợ chồng chị: “Nó dám gọi chồng mẹ là anh ơi, anh à”, “Nó nấu ăn không ra cái gì, mặn chát ra”…

Chị khóc ròng, tâm sự với chồng: “Giờ mà cho bà Loan nghỉ thì ai trông con cho em đi làm đây?”. Anh mắng vợ: “Thuê người như thế cũng đòi thuê. Cho nghỉ đi, để mẹ trông”.

Nhưng mẹ anh lại có sở thích suốt ngày đi chơi la cà hàng xóm. Giúp trông cháu được vài hôm bà lại gợi ý bảo anh chị tìm người giúp việc khác.

Rốt cuộc, để yên ấm, chị đành cho con sang nhà ông bà ngoại cách đó 6 cây số. Cứ sáng vợ chồng chị thay nhau đưa con sang ngoại, chiều đón con về. Chỉ tội con chị vì những hôm trời mưa gió to vẫn bị bố mẹ tha lôi đi.

Có thể bạn quan tâm