Chỉ thấy anh cười là trái tim em "tan chẩy" nên không thể uncrush được...

Em có thích anh kia được hơn 2 năm rồi. Ban đầu thì cứ nghĩ là anh ấy đẹp trai nên cảm nắng bình thường thôi nhưng càng ngày em cảm thấy tình cảm của em đối với anh ấy càng lớn. Hàng ngày đi học vẫn canh thời gian để gặp được anh ấy, chỉ cần nhìn mặt một cái cũng cảm thấy vui rồi. Cứ như vậy gần một năm, trong thời gian đó thông qua bạn em thì chắc anh ấy cũng biết em thích. Rồi có một lần được đứa em hối thúc thì em cũng can đảm nhắn tin với anh ấy "Pr hộ". Nhưng nhận được câu trả lời thì không mấy tốt lắm nhưng không ngờ sau đó thì anh ấy bắt đầu hỏi han em.

 

Cứ tưởng anh không biết em là ai nhưng có lẽ cũng đã theo dõi facebook em từ lâu. Hôm đó em rất vui. Sau đó chúng em thường nhắn tin với nhau hơn mặc dù là đa số là em chủ động nhưng vẫn thấy vui. Thường chúc ngủ ngon hơn, tương tác facebook với nhau nhiều hơn. Điều đó có lẽ làm em rất vui sướng nhưng cái gì cũng chỉ được một thời gian đầu. Sau đó anh ấy nhạt dần em cũng cảm nhận được nên cũng không dám mạnh dạn như trước nữa mà chỉ lặng lẽ.

 

Trong suốt thời gian đó mặc dù không còn thân như trước nhưng hàng ngày em đều vào facebook của anh ấy xem từng dòng trạng thái anh đăng rồi từng bình luận. Qua một thời gian lắng xuống em đã bắt đầu nhắn tin lại với anh, có lẽ tình hình đã được cải thiện rồi sau đó em biết được crush của anh ấy. Rất buồn. Nhưng em nghĩ cứ chân thành là được nên em vẫn cố nói chuyện với anh ấy. Rồi trong những trường hợp có cơ hội em đã lấy hết can đảm tỏ tình với anh ấy nhưng anh đã từ chối và kiểu như thờ ơ không quan tâm cho lắm và làm em rất buồn.

 

Nhiều lần em rất muốn uncrush anh ấy nhưng mỗi lần thấy anh cười thì em không thể nào làm được cả. Càng ngày càng nhạt, anh kiểu như không quan tâm quen biết em luôn. Điều đó làm em rất buồn rất muốn quên anh nhưng em làm không được.

 

Ai đó tư vấn giúp em được không ạ?

Em gái thân mến!

 

Đơn phương, là chấp nhận tất cả một mình. Không có quyền hờn giận, không có quyền ghen tuông. Là người lặng lẽ đứng sau tất cả, nhìn người ta hạnh phúc bên một người không phải mình, là những mong ước xa vời về một ngày nào đó người ta quay mặt về hướng mình, là những nỗi nhớ chưa một lần được nói ra... Thế mà có đôi khi, trái tim tự nhủ phải buông bỏ và quên lãng đi, người ta lại cứ vô tình gieo cho mình một vài cử chỉ quan tâm, một vài tin nhắn đùa giỡn, thế là lại yêu thêm, lại khó quên thêm... Mà người ta nào có biết. Đơn phương, là tự mình bắt đầu nhưng chẳng thể tự mình kết thúc. Là thứ tình cảm đáng sợ nhất, đáng buồn nhất... Và cũng là thứ tình cảm, khiến trái tim đau nhất.

 

Tình cảm vốn là thứ cảm xúc tự nhiên trong mỗi người. Có những khi ta yêu một ai đó nhưng không biết bản thân đã yêu họ từ khi nào, bắt đầu từ đâu mà họ có thể bước vào trái tim ta một cách dễ dàng đến vậy.  Khi trái tim đã lỡ “chấm” một người, ta luôn mong muốn mang lại những điều tốt đẹp nhất cho người ấy và ta sẽ cố gắng tìm mọi cách để được tiếp xúc, được trò chuyện với họ. Cái cảm giác “sợ”, sợ họ sẽ ngó lơ mình, sợ mình sẽ không còn có cơ hội được gần gũi, được chuyện trò với họ nữa sẽ bủa vây lấy ta. Và nó giống như cảm giác của em ngay lúc này.

 

Trong chia sẻ của em, tôi hiểu rằng bạn đã trót thương một người con trai đó. Dù em đã lấy hết can đảm để tỏ tình nhưng lại nhận được sự chối từ, đối phương ngày càng lạnh nhạt, khoảng lặng vô hình, nó khiến em khó chịu và thậm chí là đớn đau.  

 

Vấn đề em có thể đang tự dằn vặt bản thân mình tại sao lại để tình cảm dành cho anh ấy nhiều đến thế, tại sao lại có những yêu thương với một người không để ý tới mình. Thực ra, tình cảm vốn là điều khó nói, chẳng thể nào ta có thể bắt trái tim ta phải yêu người này mà không phải người kia. Thế cho nên sẽ có những mối tình mà người ta nhận được sự hồi đáp nhưng có những mối tình nó sẽ được gọi là đơn phương. Yêu đơn phương bản thân mình sẽ phải chấp nhận tình cảm đó không được đền đáp và khi đó cả thế giới sẽ như sụp đổ.

 

Nỗi đau là rất thật. Bởi thế, đừng tự trách bản thân mình khi trao đi tình cảm cho 1 người mà họ lại không bận tâm đến mình em à. Chúng ta không thể kiểm soát được cảm xúc của mình nhưng chúng ta có thể học cách vượt qua thử thách, biến cố. Một trong những cách mà em có thể vượt qua nỗi đau đó chính là việc em đang làm, vẫn tập trung vào công việc, không để tình cảm ảnh hưởng; ngoài ra em có thể thay đổi cách sinh hoạt của mình một chút như tránh ở 1 mình, tránh nghe nhạc buồn hãy để cuộc sống của em luôn sống động. Học cách từ bỏ cũng là một điều mà em nên làm trong trường hợp này. Rồi hạnh phúc thực sự sẽ đến với em, một người yêu thương em thật lòng sẽ đến và lấp đầy những ngày tháng cô đơn, tổn thương nơi em.

 

Chúc bạn sức khỏe và niềm vui trong cuộc sống!

- Gửi Câu Hỏi về chương trình Tại Đây.
- Tư vấn Trực Tiếp với Chuyên Gia gọi 1900 6802
CửaSổTìnhYêu
16.10.2020 - Một số bạn bè bảo em là mới quen chưa đi đến đâu chưa cần tặng ngày đó, nếu đã là...
15.10.2020 - Em thấy học phí Văn Lang không phù hợp với gia định em, tận hơn 40 triệu một năm, mà...
14.10.2020 - Em có đỗ vào một trường Đại học nhưng đó là do có người thân ngoài đó nên em mới...
13.10.2020 - Em có đăng kí theo học tại 1 trường Đại học với ngành học tự động hoá. Nhưng sau...
12.10.2020 - Khi em đánh liều nói với bạn ấy thì bị bạn ấy từ chối. Em và bạn đã hứa với nhau sẽ...
12.10.2020 - Về mặt tự do của mỗi cá nhân, em hoàn toàn có thể chơi với bất kì ai mà em muốn,...
19.10 : 4pm - Mình năm nay 29 tuổi đã lập gia đình có 1 bé 4 tuổi do kinh tế eo hẹp nên mình ko...
19.10 : 2pm - Bác sĩ cho mình hỏi thai mình là có do thụ tinh ống nghiệm ivf, đến nay thai được...
19.10 : 2pm - Chào chương trình ạ, em có một số điều thắc mắc kính mong chương trình giải đáp...
19.10 : 10am - Chào ban biên tập chương trình Em năm nay 29 tuổi chưa lập gia. Bình thường chu...
19.10 : 9am - Em năm nay 17 tuổi và đã thủ dâm hơn 2 năm với tần suất 1-3 lần/tuần.Em muốn hỏi...
19.10 : 8am - Xin hỏi ý kiến của chuyên gia. Chồng em hiện đi làm ở Đài Loan. Có một hôm chú...
Có thể bạn quan tâm