Chồng không muốn vợ đi làm Đài Loan vì sợ sẽ...lăng nhăng - CGTL Đinh Đoàn | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục


Chồng không muốn vợ đi làm Đài Loan vì sợ sẽ...lăng nhăng - CGTL Đinh Đoàn

Em xây dựng gia đình được 14 năm rồi. Em năm nay 35 tuổi, chồng em năm nay 38 tuổi. Con của em năm nay cháu lớn đã học lớp 9. Hiện tại gia đình em mới xây dựng một ngôi nhà nên kinh tế khó khăn. Em có xin chồng em cho đi xuất khẩu lao động nhưng chồng em không cho đi. Chồng em thì hiền lành nhưng lo ngại là em đi lăng nhăng vì anh ấy thấy nhiều người đi rồi tan nát gia đình. Em định vào viện dưỡng lão làm việc chăm sóc người già ở Đài Loan, chi phí hết khoảng 3000 đô la.

 

CGTL Đinh Đoàn.

 

Nhà em có hai con đúng không? Các cháu lớn hết cả chưa? Thế mình làm nhà to có đưa ông bà về cùng không hay là ở riêng? Thực ra là cách nghĩ của em cũng đúng nhưng phải cân nhắc kĩ hơn. không phải là ai đi xuất khẩu lao động, ai đi cũng đều mục đích rất là tốt vì kiếm thêm tiền trang trải cuộc sống, dù là không nợ nhưng cũng có thêm cái vốn để làm ăn. Động cơ rất tốt thì cũng may mắn là những người em quen biết là không sao chứ trên thực tế mười người đi thì cũng 4 – 5 người dang dở. Nhiều người thì kiếm được tiền thì về cũng nát mất gia đình mất rồi, xây nhà to chẳng để làm gì. Mà con em ở độ tuổi này còn rất nhỏ, nhất là đứa học lớp 9 ý, các cháu sang năm học lớp 10. Mà giờ thì các cháu như vậy, có một mình bố, làm sao quán xuyến được cho các con. Các con bắt đầu tấp tểnh yêu đương mà mới lớp 10 đã có bạn trai, chúng nó lại rủ đi đây đi đó… bố thì ở nhà cũng đi làm thì cũng lo. Cái bé lớp 2 thì còn nhỏ cũng rất lo. Chồng em năm nay 38, nhìn trông ngon lành không? Tử tế hiền lành thì chẳng quyết định được điều gì, vợ thì đi xa, một nách hai con đôi lúc cũng buồn. Thế là bạn rủ đi nhậu, lại bị bạn bè khích bẩy “giữ làm gì, có khi vợ bên đấy cũng đang thế này thế kia” và lại gặp các em gái thì giờ con gái cũng chủ động, lại đẹp trai, đang ở giai đoạn đỉnh cao của cái món vợ chồng. Mình là mình giữ gìn chứ người ta, cái món kia lại khó giữ. Lại còn “vẽ đường cho hưu chạy”, lại còn anh cứ thỉnh thoảng đi, tiền thì em gửi về. Căn bản là chuyện xuất khẩu lao động là chuyện lớn, có một phía người ta không nhất trí thì em nên suy nghĩ lại. Nhìn tổng thể thì anh cũng thấy em nên cân nhắc. Các con cái thì đang ở độ tuổi như vậy, mẹ thì cần con, con cần mẹ. Vợ chồng thì đang ở tuổi mà sơ hở ra thì cũng dễ sa ngã. “Công nợ thì trả dần, cháo húp vào quanh”. Bây giờ vợ chồng bàn bạc đi. Em đi làm công ty thì làm thêm một chút. Anh ấy cũng đi làm đi, rồi hai vợ chồng có nhau. Mỗi năm lại trả vơi bớt đi, được cái vợ chồng gần nhau, con cái có bố có mẹ. Chứ bây giờ anh ấy có ý kiến thế. Anh ấy thì không phải người gia trưởng đâu, chẳng qua anh ấy cũng cân nhắc đắn đo đấy. Tiền thì rất là cần, nhưng cuối cùng tiền để làm gì nếu như không gây dựng cuộc sống vợ chồng, gia đình. Anh ấy là còn tốt đấy, chứ nhiều anh là chỉ muốn đẩy vợ đi kia kìa. Chỉ muốn là hàng tháng vợ cứ đi: “mày cứ đi, rồi gửi tiền về tao nuôi con”, nhưng thực ra có nuôi con đâu, nuôi con thì ít, nuôi mồm thì nhiều. Nhiều khi là các bố cứ sẵn tiền đó ăn, đánh lô đề hết. Cuối cùng thì bên kia mình cũng vất vả, bên đây thì cứ phá. Nói vậy chứ anh ấy còn là người thương vợ vất vả, nói thật chứ kiếm được đồng tiền mình thì vất vả. Con mình thì ở nhà cần mẹ, cứ sang đó chăm sóc mấy ông bà già, công việc để kiếm thêm cũng tốt nhưng nó phù hợp với các bà mẹ đơn thân. Em là có những thứ rất cơ bản rồi, có chồng đẹp trai, yêu thương, tốt tính, con cái thì đầy đủ, lại xây được cái nhà to. Riêng về khoản nợ thì có thể xây dựng cái kế hoạch trả nợ dần.

Tư vấn trực tiếp - 19006802
CửaSổTìnhYêu
Có thể bạn quan tâm