Những tưởng đi bước nữa để về già có người vui vầy nào ngờ... - CGTL Đinh Đoàn | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục


Những tưởng đi bước nữa để về già có người vui vầy nào ngờ... - CGTL Đinh Đoàn

Năm nay em và chồng đều 56 tuổi. Vào năm em 49 tuổi, em mới lập gia đình. Trước đó em có một cô con gái, năm nay cháu 20 tuổi. Trước khi lấy hai em là bạn thân của nhau, anh ấy cũng chưa từng có một đời vợ nào. Em không nghĩ là anh ấy sống là anh ấy cục cằn đâu. Ban đầu anh ấy bảo cứ lấy đi, anh không cần con vì em cũng đã có con đó rồi, con con như con ruột. Tình cảm của vợ chồng thì hai người vẫn yêu nhau, nhưng anh ấy có tính cục cằn nên hay đánh thôi. Cứ động việc gì là anh ấy lại đánh thôi. Con em thì lấy chồng rồi, anh ấy còn khỏe mạnh mà em bảo anh ấy đi làm bảo vệ đi thì anh ấy không đi làm, chỉ ở nhà đòi hỏi em ăn uống rồi hạch sách em, đối xử với em không bao giờ. Anh ấy cũng không tôn trọng cả mấy chị em nhà em nữa. Nhiều lúc em cảm thấy rất bực, em đi làm cả tạp vụ để kiếm tiền nhưng anh ấy cứ mắng chửi, bạo lực như thế. Em chỉ muốn bỏ đi thôi, không tháng nào anh ấy không chửi như thế. Mong chuyên gia tư vấn giúp ạ.

 

CGTL Đinh Đoàn

 

Em thì sắp thành bà ngoại chưa? Các cháu có ở gần mình không? Mình lúc lấy chồng cách đây có 5 năm đúng không? Lúc đó mình có đặt vấn đề là người đàn ông 50 tuổi mà anh ấy chưa lấy vợ không? Ông ấy là ông ấy cần người chăm sóc bấu víu. Thế thì em lấy anh ấy em được cái gì? Thế bây giờ nhà đang ở ý của ai. Trước khi lấy anh ấy thì hai mẹ con ở đâu? Con gái thì có góp ý gì với mẹ không? Ví dụ như là “mẹ không ở được thì bỏ đi, chứ cứ nuôi thế đến bao giờ”, chẳng hạn. Chả tử tế thì sao, làm không làm, ăn thì có người chăm cho đến tận miệng chứ còn như thế nào nữa. Cơ bản là lấy mà chẳng giải quyết được cái gì, giá kể mà không làm là do ông ý ốm yếu, bệnh tật nhưng được cái sống biết điều. Ăn thì cũng ăn hờ của vợ đấy nhưng được cái mồm miệng đỡ tay chân, cũng quan tâm đến vợ thì cũng đỡ. Mình là mình vất vả thật đấy nhưng thôi thì được cái tình cảm cũng đỡ. Khi đó thì tình cảm mà giá kể anh ấy không đi làm nhưng quan tâm vợ những lúc nắng mưa thì ai làm nuôi ai không còn quan trọng. Mình cũng đặt trường hợp ngược lại khi mình mà không may làm sao thì cũng nhờ chồng chứ nhờ ai. Thế nhưng cái cơ bản nhất là được cái tình cảm. Thế mà ở đây cũng là trường hợp đặc biệt đấy. Một người đàn ông mà cũng chẳng khát khao con, lấy vợ cũng chỉ để vợ chăm, rồi chỉ ăn mới đi chơi. Các anh chị ruột thịt mà người ta cũng chẳng chịu được nữa. Dù là anh chị em đi chăng nữa thì cũng phải có đi có lại. Sống tử tế thì người ta mới tử tế lại với mình, người ta mới thương. Chứ đã không giúp gì mà còn ngang với cãi bướng mà cũng hơn 50 tuổi rồi chứ ít gì. Thế lúc này thì minh có cái tài chính nào ngoài việc cứ nuôi nhau ăn như thế không? Cái đấy cố mà giữ để dưỡng già, chẳng may đôi ba năm nữa mình không đi làm được thì xây dựng nhà cho công nhân thuê mà có ít tiền để ăn. Chỉ cần một người không  đồng ý thì chả ai người ta mua. Cái gì lo thì cần phải lo. Bỏ thì cũng chả làm gì, mà ở thì cũng chẳng được gì. Thôi ít là còn cái nhà không bỏ lại phải chia đôi cái nhà ra. Hơn nữa là thôi chịu khó nhặt nhạnh để lo lắng bữa ăn. Còn cố giữ lại mảnh đất với nhà đấy là kế sách, kế sinh nhai cho mình sau này. Mình có niềm vui là con cái ở gần, vài năm nữa thì sang đấy bế cháu. Chấp nhận thôi, ở tuổi này thì thay đổi lớn thì không cần thiết. Thôi thì né lũ thôi, chứ như người ta ở vùng lũ thì cũng không thể chuyển xuống xuôi hết cả được.

 

Tư vấn trực tiếp - 19006802
CửaSổTìnhYêu
Có thể bạn quan tâm